Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

PRO.....


Em: 1
Anh: Em đã quan hệ với bao nhiêu người?

Em: Nhiều hơn 1
Anh: Và bao nhiêu lần?

Em: Nhiều hơn 1

Anh: Tất nhiên là phải nhiều hơn 1 rồi.

Em: Cái gì nhiều hơn 1 là số nhiều rồi, anh biết thế đi, hỏi làm gì? Anh muốn quan hệ hả? Ko có hứng với anh!
Anh: Em thật ngang, nói năng như thế không sợ người đời đánh giá sao?

Em: Đánh giá như thế nào, là quyền của họ. Lo nghĩ và sợ bị đánh giá, không phải là nghĩa vụ của em.
--------

Anh:Em nói em đã quan hệ với nhiều hơn 1 người, không sợ sau này yêu ai, người ta biết sẽ coi thường và bỏ rơi em sao?

Em: Anh nghĩ rằng nều em nói dối, người ta sẽ vui khi yêu một đứa con gái nói dối không sợ thối mồm sao?
Anh: Nhưng không phải bao giờ nói thật cũng là tốt cả

Em: Và cũng không phải bao giờ thừa nhận sự thật cũng là 1 điều không hay?

Anh: Con gái nên giữ gìn cái quý giá, không nên nói oang oang ra, ngay cả khi nó đã mất

Em: Em không biết cái quý giá của con gái là gì, nhưng cái quý giá của em là lòng tự trọng. Em tôn trọng mọi thứ em làm ngay cả khi người ta khinh bỉ nó.
Anh: Em có biết làm như thế, sẽ giảm đi 90% cơ hội của em để gặp được 1 người đàn ông tốt không?

Em: Em nghĩ người đàn ông tốt nằm ở 10% còn lại
Anh: Anh chịu em, nhưng bất cứ thằng đàn ông nào, dù yêu em đến đâu, nhưng cũng không thể không khó chịu nếu nghĩ em đã từng yêu hết mình 1 người khác trước anh ta.

Em: Thế thì em cũng không ép anh ta phải chịu. Còn nếu anh ta chịu được, em sẽ yêu anh ta hết mình còn gấp nhiều lần người đã đến trước anh ta.
Anh: Có lẽ em đúng, nhưng thực tế sẽ làm khổ đời em.

Em: Nếu sợ khổ, em đã không lao vào cuộc sống, để bị nó xô ngã nhiều lần.

Anh: Uh, thế nên anh rất thích em!

Em: Nhưng anh lại thuộc 90% đàn ông , ko thể chấp nhận em.

Anh: Đúng vậy!

Em: Và anh cũng thuộc 90% đàn ông, em không bao giờ chấp nhận!

Anh: Vì sao?

Em: VÌ ANH HÈN
-------

Anh: Em nghĩ mình danh giá lắm hay sao để nói như thế?

Em: Đấy, anh đang hèn đấy! Bởi vì anh nghĩ em không danh giá, nên anh quá hèn, còn em đã rất danh giá rồi!
Và hơn nữa, hình như anh nghĩ rằng "quan hệ nào cũng là quan hệ tình dục" đúng ko? Anh thật ngu ngốc và quá đỗi giản đơn!

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2008

ẢO MỘNG............................TIỀN & TÌNH!!!!!!


Nhưng khi cô báo tin cho ông ta là mình có thai thì ông ta thú nhận là mình đã có vợ và do đang nhờ bố vợ cho đi học nước ngoài nên không nhận cái thai đó được. Đã thế, kẻ bạc tình còn khuyên cô cặp bồ với lão thầy giáo đang si mê cô và đổ luôn cái thai cho ông ta.
Đêm đã khuya lắm N mới trở về con ngõ hẻm sâu hun hút sau khi rời chiếc ô tô của một đại gia. Căn phòng trọ của N ở tận cuối con ngõ. Đường vào không chỉ nhỏ hẹp, tối, mà còn lầy lội những khi trời mưa. Hơn thế, con ngõ nghe nói còn có ma. Đó mới chính là điều mà N sợ nhất nên cô ít khi về muộn như đêm nay và lại không có Hào ra đón vì nó bị ốm. N đã nói ông Trác đưa cô về tận nhà trọ nhưng ông ấy bảo khuya lắm rồi, ông cũng phải về vì bà vợ đang chờ. Nghe thế, N tự ái vô cùng. Đàn ông đàn ang đã có gan ăn vụng vợ mà còn sợ thì chẳng galăng tẹo nào. N im lặng xuống xe chẳng chào ông Trác như mọi khi, rồi cô nín thở, nện giày cồm cộp một mạch về căn nhà trọ. N cố tình nện giày như thế để khỏi sợ.

Con ngõ đêm nay sao mà dài hun hút, đi mãi không hết. Đến chỗ bờ ao, nơi có bãi rác to tướng của cả ngõ may sao N thấy một người đàn bà đang bới rác trong ánh trăng mờ mờ. Cạnh đó là đứa trẻ con đang đứng quay mặt ra bờ ao. N đi chậm lại, người đàn bà đang bới rác nghe tiếng bước chân thì ngẩng lên nhìn cô trong tích tắc lại cúi xuống, mặt bà ta tối lắm nên N không nhìn rõ.

Chợt nhớ trong túi có mấy cái bánh kem xốp. N liền lấy ra đưa cho đứa bé: “Này cho em !” , N nói và giơ gói bánh ra trước mặt đứa bé. Nhanh như chớp, đứa bé giơ tay tóm luôn tay N chứ không cầm gói bánh. N thấy tay nó lạnh toát, nhũn nhèo và ươn ướt như con rắn quấn vào tay mình thì phát hoảng rụt vội tay lại và bỏ chạy tháo thân. Vừa chạy, N vừa hét níu lưỡi: “Ma, ối giời ơi ma!”. Cô như mũi tên lao thẳng vào phòng và lăn ra sàn chết ngất một lúc.

Chuyện cô N – sinh viên trọ ở nhà bà Phúng đêm qua gặp ma ở bãi rác đã nhanh chóng lan đi khắp ngõ. Người truyền tin chẳng ai khác mà là bà Phúng. Mặc dù vài người ở cái ngõ này nói với N rằng bà chủ nhà trọ của cô là người hay đơm chuyện, nói năng bốc khoác, nhưng N vẫn tin lời bà ấy kể.

Bà Phúng kể rằng: “cách đây vài chục năm khi bà ấy còn trẻ, vũng ao trong ngõ này vẫn là cái hố vừa sâu vừa rộng. Vào sáng tinh mơ nọ, dân tình bỗng thấy một xác người phụ nữ nổi lềnh phềnh giữa hồ. Mọi người hô hoán gọi nhà chức trách. Nhà chức trách đến vớt cái xác lên thì thấy đó là cô gái trẻ, bụng to tướng. Họ liền khám nghiệm tử thi. Hỡi ôi, trong bụng cô gái là một cái thai khoảng 5 tháng. Họ liền mang xác hai mẹ con cô gái kia đi chôn cất ngay. Mấy ngày sau có người đàn ông đến bên bờ hồ này đặt lễ thắp hương và khóc nức nở. Theo lời khóc lóc kể lể thì cô gái này trót dại hiến dâng cả đời con gái cho ông ta vì ông ta hứa lấy mình.

Nhưng khi cô báo tin cho ông ta là mình có thai thì ông ta thú nhận là mình đã có vợ và do đang nhờ bố vợ cho đi học nước ngoài nên không nhận cái thai đó được. Đã thế, kẻ bạc tình còn khuyên cô cặp bồ với lão thầy giáo đang si mê cô và đổ luôn cái thai cho ông ta. Cô gái ức quá, giữ cái thai làm chứng để cho người đàn ông kia biết tay. Nhưng khi thai đã to, kẻ bạc tình không cho cô đồng nào nuôi con còn đuổi cô đi: “Hãy biến thật xa đến một nơi nào đó mà đẻ con” để khỏi liên luỵ lão. Cô gái thất vọng quá phải tìm đến cái chết."

Kể xong bà chủ nhà trọ kết luận lạnh gáy : “Đêm qua hai mẹ con cô ta về đấy, chỗ đống rác chính là nơi cô ta trẫm mình” . Từ đêm đó, N đi làm “gia sư” không dám về khuya nữa.

Một buổi sáng, N dậy muộn, bà Phúng chạy sang bảo: “Có người đàn ông gọi điện cho cô từ sáng mà tôi không gọi để cho cô ngủ ngon. Ông ta nhờ tôi: “ Nói hộ với cô ấy rằng anh Trác đi công tác rồi. Đừng tìm nữa nhé!. N lặng người. Thế là thằng cha kia thoái thác rồi. Đồ khốn! Cô hét to hai từ Đồ khốn làm bà Phúng đứng đó giật mình. Bà hỏi: “ ông ta lừa dối cô à?”. Lúc đó N mới tỉnh người: “Không , đó là chuyện riêng của tôi”. Bà Phúng cười khẩy: “Tôi chẳng thích nhúng mũi vào chuyện người khác làm gì nhưng tôi thấy cô lặp lại chuyện của một người từng ở đây nên tôi sợ. Cô ta cũng đi đêm về hôm với một lão có vợ rồi, cô ấy có thai và bị bội tình. Chỉ tiếc rằng sau lần phá thai đó cô ta lấy chồng và không sao có thai được nữa”. Nói rồi bà Phúng ngoay ngoảy đi ra khỏi phòng.

Bà Phúng về rồi, N nằm khóc lịm trong chăn. Một lúc thì Hào đi học về thấy bạn vậy tưởng N ốm, cô sờ trán N. Chẳng ngờ N khóc oà, thổn thức: “ Lão Trác phản bội tao rồi, lão hứa xin việc cho tao, lão hứa xin việc cho tao, mua nhà để có chỗ hú hí, bây giờ tự nhiên đùng đùng bảo: chuyển công tác rồi, đừng tìm nữa. Đồ khốn!”. “Tại cậu quá ham muốn những lời lão hứa nên mới thế. Tớ đã bảo rồi, cậu định đổi đời kiểu đó là không ổn."

Chợt Hào hỏi: “Thế đã mất gì với lão chưa?”. N nấc lên, mãi sau mới nói: “ Có thai rồi, tối qua đi chơi tao bảo là có con thấy lão vui lắm, còn bảo sẽ mua nhà cho hai mẹ con tao ở…”. “Cậu cả tin quá. Những thằng nghe người yêu báo có thai với mình mà bình tĩnh vui vẻ là những thằng đầy kinh nghiệm”. Hào cũng nói theo kiểu sách vở thôi chứ nó có khôn gì hơn. Chiều ấy, N ra bưu điện gọi cho lão ta nhưng máy ông ta không liên lạc được. Cô cay đắng trở về nhà và bàn với Hào mấy hôm sau đi xử lý cái thai.

Trung tâm khám sức khoẻ phụ nữ và kế hoạch hoá gia đình hôm ấy đông quá. N và Hào ngồi chờ ở góc trong cùng của phòng chờ. Chợt từ phòng nạo hút thai đi ra một cô gái trẻ, , mặt mày xanh mét và một người đàn ông chạy vội ra đỡ cô gái. Hình ảnh đó đập ngay vào mắt N khiến cô phải chớp mắt mấy lần vì không thể tin được. Người đàn ông đó chính là ông Trác. Cô thốt lên với Hào: “Tên Sở Khanh không đi Nam!”. Hào nhìn theo người đàn ông đang ôm eo cô gái dìu ra cửa vội ghìm N xuống. Nếu không chỉ chút nữa, trong cơn uất ức không kìm nén được, N sẽ chạy theo ông kia gào thét, cào cấu ông kia ngay. Nhưng N chưa kịp hậm hực với Hào vì gàn giữ cô thì đã có một cuốn phim bi tình ngoạn mục diễn ra trước mắt họ. Bất ngờ một người đàn bà to béo, phốp pháp và gào lên ầm ĩ : “Con đú và thằng chó kia! Chúng mày tưởng giấu được bà à?

Chúng mày có con vụng trộm, chúng mày lừa dối người lớn, giết hại trẻ con trắng trợn thế à? Chúng mày đểu cáng với bà lần này là lần thứ mấy rồi? bà không để cho mày yên đâu nhá!”. Vừa gào người đàn bà vừa cầm dép đập tơi bời vào người ông Trác và đứa con gái kia. Lúc ấy ông Trác mới phát hiện ra bà vợ mình. Ông hốt hoảng buông vội cô bồ rồi lẩn mất. Còn lại mình cô gái hứng chịu cơn mưa đòn bằng dép nện tơi bời vào mặt. Cái Hào chính là người đầu tiên xông ra cứu con bé và hét gọi bảo vệ. Hào cũng bị mấy cái nện dép đau điếng. May sao bảo vệ Trung tâm đã đến cứu ngay. Cô gái ngất xỉu, Hào cùng bác sĩ đưa cô vào phòng kín để hồi sức.

Hào và N về đến nhà trời đã trưa. Suốt từ lúc nhìn thấy cuộc ẩu đã tại bệnh viện, N trở lên câm lặng. Cô cay đắng nhận ra sự thật phũ phàng với những người con gái nhẹ dạ, hám tiền như mình. Hôm ấy cô đã nhận giấy hẹn một tuần sau đến xử lý cái thai.

Lúc đó N đang nằm nghỉ chờ Hào nấu cơm thì bà Phúng dò sang. Bà ta đon đả: “Các cô về rồi à? . N ghét bà ta quá nói xẵng : “Đi đâu mà về!”. Bà Phúng cười khẩy : “Đi đến cái trung tâm ấy chứ đi đâu. Lại còn được xem phim chưởng nữa chứ?”. Nghe bà Phúng nói thế, cả hai đều giật mình ngạc nhiên. N nói kháy: “Thế bà cũng vừa đến đó xử lý à?”.Nghe thế bà Phúng trợn mắt: “Tôi mà còn làm cái chuyện khốn nạn thế à?” Hôm nay chính tôi tạo ra màn kịch đấy chứ ai. Con bé là bồ của ông kia tên là C, trước cũng trọ đây, nó nợ tôi 5 tháng tiền nhà không trả. Tôi thuê người theo dõi và hôm nay bảo cho vợ ông ta biết đấy. “Thôi đi bà ơi, người ở xóm này bảo bà hay bịa đặt lắm, tôi không tin”.

N tức giận nói thế, nào ngờ bà Phúng gào lên: “A , hoá ra cô cũng là loại đồ sành ghe đá phỏng”. Rồi cứ thế bà Phúng cho ra một tràng mắng mỏ N về tội con gái chân quê mà lại chỉ muốn lắm tiền để ăn chơi đua đòi mà không nghĩ hậu quả đời người. Nói rồi, bà ta tiết lộ cái sự thật không ngờ với N và Hào. “Tôi nói cho hai cô hay, cái chuyện ma ở ngõ này là tôi bịa đấy, thực ra người con gái tự tử ấy chính là tôi chứ chẳng phải ai ngày đó. Nhưng tôi đã được cứu kịp thời và sau đó tôi nhận ra sự ngu dại của mình. Từ đấy tôi nguyện sống một mình nuôi con. Bây giờ thằng con tôi tử tế, sống tốt với tôi lắm. Vì không muốn các cô bị lừa nên tôi bịa ra chuyện người con gái tự tử thành ma để răn đe các cô đấy… các cô tin hay không thì tuỳ…” Nói rồi bà Phúng ngoay ngoảy bỏ ra ngoài, bỏ lại N và Hào đứng thẫn thờ, không biết ghét hay thương bà Phúng.

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2008

TRUYỆN : TÌNH YÊU CỦA MỘT CON ĐĨ


Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình.... Một lý do để khóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước.... Một lý do có thật hoặc một lý do ảo nào đó....
Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khó có cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này.
Nó coi nó là 1 nghề, và nó ko hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.
Nhưng...
lý do...của nó lại là...
Gia đình nó có"truyền thống" như vậy!

Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn ko biết nó là sản phẩm của lần quan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp, sau khi sinh nó ra, mẹ nó ko còn sinh nở được nữa.... nêu đối với những người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thì là một niềm vui.... Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi.... Nó lớn lên trong sự thiếu thốn... thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vật chất..... Nhưng xui xẻo thay.... nó vẫn xinh đẹp.... Nó ko xấu xí.... Đàn bà có vốn tự có... để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại có càng nhiều thứ để mài mòn.... Nó chưa từng yêu, 20 tuổi chưa từng hiểu yêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xác hoà lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để được trả tiền. Học hành ko đến nơi đến chốn, 15 tuổi đã bỏ học và làm nghề cùng với mẹ... Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễ hơn!
Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôi chiều...
5 năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận hay bắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình.... Người ta tự hào khi kế thừa một truyền thống còn nó ... có nên đau xót khi phải đi theo một lối mòn....?
Con người có những lựa chọn và nó biết cái nghề nó đang làm ko phải là một sự lựa chọn tốt nhất cho 1 thứ việc làm.... Nó chui vào một góc và bắt đầu khóc! Lần đầu tiên nó nức nở về số phận của mình, đã ko chèo lái được cuộc đời, mặc nước xuôi chiều cuốn trôi.... Phải chăng nó đã sai rồi sao???? Những lần đi khách ko phải lần nào cũng dễ dàng, chưa kể công an, bảo kê và bọn dắt mối.... hành hạ... còn là những khách hàng khiếm nhã.... Như người ta vẫn nói, có thằng nào đi"đá phò" là thằng đàn ông tử tế đâu? Nó đôi khi bị khách đánh đập, những thằng đàn ông vẫn bạo lực như vậy khi làm tình....
Có hôm, nó lết dậy trên giường mà ko sao bước đi được, cảm giác thân thể rã rời, phần dưới đau nhức ko thể tả...
Lại một ngày trôi qua của một con phò với tai nạn nghề nghiệp đây mà! Nó cười! Cười lớn dần! Rồi trong tiếng cười vỡ vụn ấy, giọt nước nào đó lăn ra từ hai khoé mi... Lần đầu tiên trong đời, nó cười mỉa mai cái nghè và cái thòi đời này....

Nó sẽ.... từ bỏ!
Nó ko muốn chịu cái sự đau đớn trên thân thể thiếu nữ.... ko muốn chịu cái sự nhục nhã ngày nối ngày thế này nữa....
Nhưng...
Ai cho nó sự can đảm để bỏ nghề???????
Ai????
Xã hội này là nơi rất dễ dàng cho sự bắt đầu.... nhưng lại quá khó khăn để kết thúc....

Nó quyết định đi tìm người đàn ông của mình, một người đàn ông mà như bao phụ nữ trên đời này vẫn có ít nhất một người.... Người đàn ông yêu nó.... Yêu nó để nó yêu chứ ko phải yêu nó như yêu một con phò....
Nó bắt đầu vẽ ra cái ảo tưởng cho đời mình.... Một điểm sáng le lói có thể bước tới từ đâu đó ở phía những người đàn ông tử tế kia, ko phải những khách hàng của nó....
Nó thay đổi nhiều, đi khách ít hơn, mặc cho bọn dắt mối cằn nhằn.... cay nghiệt chửi bới, cùng với bảo kê liên tục đe doạ.... Người ta phải liều lĩnh! Ai đó, đâu đó hay trong một bộ phim nào đó đã nói vây!
Cho đến nó khi nó quyết định bỏ nghề....Dù sao nó cũng chẳng có ràng buộc gì với cái nghề này, ngoài 1 từ "truyền thống" xót xa....
Như tất cả những con cave bỏ nghề nào khác, đều chịu đựng những cái nhìn mỉa mai của "đồng nghiệp" và sự quấy rầy của quá khứ.... Nhưng thời gian sẽ làm mọi chuyện trôi qua... Nó cắn răng chịu đựng với ý nghĩ đó và cố an ủi mình với mơ ước về một người đàn ông sẽ đến....
Phải là một đứa con gái trong sạch mới xứng đáng với một người đàn ông như thế....
Khi con người ta đã thay đổi những ước mơ về hạnh phúc xa vời... thì nó thật buồn cười chỉ có một mong ước bình thường ko xa xôi là được yêu dù chỉ một lần thôi..

Nó bắt đầu thói quen đi xem film một mình,đọc sách thường xuyên và tìm hiểu những công việc khác, trên báo.... Rồi nó tìm được một công việc ở một quán cafe, bồi bàn... Nó hài lòng với công việc đó.... Cố gắng tẩy rửa và lau chùi quá khứ của mình... thay đổi tất cả, thuê một căn phòng trọ nhỏ ở nơi mới, dùng một số điện thoại mới..... Thường xuyên ra đường ko trang điểm chứ ko loè loẹt như xưa....
Mọi thứ thay đổi đến chóng mặt và khó khăn cũng nhiều đến chóng mặt
Một năm trôi qua...
Người đàn ông ấy vẫn chưa đến....
Cho đến một ngày, trước sinh nhât nó 1 tháng, nó nhận được một bó hoa.... người ta nói là có người tặng nó. Bó hoa hồng đẹp hơn cả trong giấc mơ của nó....Ko rõ người gửi.... Và cứ thế trong một thàng liền, những bó hoa được gửi tới nơi nó làm một cách đều đặt....
Vào ngày sinh nhật nó.... Ko còn thấy bó hoa đó xuất hiện vào buổi sáng như thường lệ, nó có chút buồn thoáng qua... Một tháng nay.... nó đã mong chờ bó hoa ấy.... và chủ nhân của những bó hoa này làm nó tò mò.... đôi khi là mong nhớ.... mong nhớ một người xa lạ....
Nó như một đứa trẻ lần đầu tiên trong đời được tặng một con búp bê đẹp....

Tối hôm đó, khi nó đóng cửa quá, vì ca trực của nó là ca trực quán cuối cùng.... Một anh chàng xuất hiện, với một bó hoa như mọi ngày trên tay.....
- Chúc em sinh nhật vui vẻ...
Nụ cười tan mây, nụ cười ngọt ngào trên đôi môi ấy làm trái tim nó tan chảy, một đứa con gái khát khao hạnh phúc bao lâu nay, giờ đây được đón nhận niềm vui thì sẵn sàng nhận lấy mà ko mảy may đề phòng....Nó im lặng, sững sờ, luống cuống ko biết phản ứng thế nào...
Vậy là.... tình yêu của nó bắt đầu như vậy đấy....
Nó chưa bao gìơ yêu và cũng ko biết yêu nhau người ta sẽ làm như thế nào và... làm gì với nhau....
Hẹn hò này, đi chơi này... nhắn tin, gọi điện thoại và còn gì nữa.... Nhiều hơn cho một sự bắt đầu...
- Sao anh lại thích em?
- Anh nhìn thấy em vào ngày đầu tiên em làm ở đây! Anh là khách quen của quán.... hehe... nhưng từ khi nhìn thấy em, anh ko vào đây nữa....
- Tại sao vậy?
- Oh, anh phải nghỉ ngơi và dành thời gian để nghĩ chiên dịch cưa cẩm chứ....
Nó cười.... hạnh phúc!
Cuộc sống đơn giản vậy, hạnh phúc đến đơn giản vậy...

Một vài tháng sau.... nó chuyển về sống chung với anh.... Đối với nó, đây hẳn là 1 sự phân vân, anh ko biết quá khứ của nó.... và nó cũng ko biết sống chung với người đàn ông mình yêu chứ chưa phải là chồng thì có là đúng đắn và... giống con gái bình thường ko?
Nhưng mặc kệ!

Anh muốn thế... Và như thế thì 2 người mới có nhiều thời gian bên nhau, nhất là khi bố mẹ anh ở xa và anh lại đang sống một mình, cần 1 người phụ nữ để chăm sóc.... cần một bàn tay phủ ấm căn nhà hoang lạnh....
Lại nói về bố mẹ anh, nó nhớ chưa một lần anh nhắc đến họ.... Có vài lần nó cũng định hỏi.... nhưng nghĩ lại thì thôi... bởi nếu anh có trả lời, rồi anh hỏi về bố mẹ nó... nó sẽ trả lời thế nào?
Một đứa trẻ ko biết bố là ai? Và một bà mẹ là điếm hết thời đang sống cuộc đời nghiện ngập, rượu chè, ko hiểu đang ở nơi nào.... Trả lời như thế sao????
Dù vẫn biết là anh sẽ biết hết dù sớm hay muộn.... nhưng nó vẫn ko thể mở lời nói về cái cuộc đời xưa cũ mà nó đang cố gắng rũ bỏ.....
Trước khi chuyển về sống chung, 2 đứa đi mua sắm rất nhiều vật dụng... vẽ ra một viễn cảnh của tình yêu hoàn hảo....
Nó nhoè mắt, cay lòng:
- Anh tốt với em quá!
Anh cười:
- Anh ko tốt đâu...
- ko sao, em sẽ yêu anh, cho dù anh là người xấu đi chăng nữa...
..................................
Ngày nó chuyển đến sống chung với anh, đồ đạc ko có gì nhiều ngoài vali quần áo, những thứ khác nó đã để lại căn nhà trọ vì anh nói, ở nhà anh cái gì cũng có, ko nên đem đi cho lủng củng và mệt mỏi....
Buổi sáng hôm ấy, trời mưa... mây xám xít và ko khí u ám nặng nề.... chỉ có nó là điểm sáng duy nhất của thời tiết ảm đạm ko có mặt trời ấy.... Nó vui vì được bắt đầu một cuộc đời làm người thực sự....
Đêm đó, là đêm đầu tiên của nó và anh.... Rất lâu.... rất lâu từ khi 2 người yêu nhau....

Tấm ga giường....
Một người đàn ông...
Chiếc chăn mong manh....
Ánh đèn đỏ..
Mùi mồ hôi nồng nàn...
Bàn tay to lớn lướt trên cơ thể co quắp....
Đã từ bao giờ xa vời với nó...
Nay lại trở về....
Và lại là.... với người đàn ông mà nó yêu.....
Miên man với suy nghĩ hạnh phúc và cảm giác tuyệt vời đang trải qua....
Sau khi làm chuyện đó.... nó thấy anh quay lưng đứng dậy.... mặc quần áo...
Nó cười:
- Anh ngốc thế... sao phải mặc đồ nhanh vậy!
Anh lạnh lùng ko nói gì....
Mặc đồ tử tế, quay lưng lại đến tận khi đó vẫn chẳng nói gì thêm với nó.... Sau khi xong xuôi, anh rút trong ví ra 1 tập tiền...
Rồi ném vào mặt nó... khi nó còn đang trần truồng ở trên giường, phủ lên thân thể con gái là một tấm chăn nhỏ, đủ để tiền lướt qua da làm nó lạnh.... Nó hoàn toàn ko hiểu điều gì đang xảy ra, thế giới như sụp đổ, cánh cửa một cuộc đời đóng khép.... Nó shock đến mức ko nói được câu nào, chỉ biết im lặng.... đờ đẫn như vậy nhìn anh.
- Nhiều hơn một đêm của cô ngủ với bố tôi chứ?
- Anh... anh...
- Tôi chỉ muốn xem cô ngủ với bố tôi như thế nào .... Người cha đáng thương của tôi đã bị cô làm mù mắt..... Tôi chỉ muốn xem.... khả năng làm điếm của cô thế nào thôi....
- Anh.... anh...
- Một con điếm suốt đời chỉ là 1 con đĩ ko hơn. Cầm tiền và cút khỏi đây....
- Anh...
- Tôi muốn tất cả cái lũ điếm như cô, và nhất là cô, phải chịu cái cảnh mà mẹ tôi phải chịu.... Nhục nhã vì bị ruồng bỏ.... Nhục nhã rõ chưa? Cầm tiền và xéo đi.... Con điếm!
Nó cười lớn....
Nó cười sằng sặc....
Nước mắt nó ào át tuôn trào...
Đôi môi ướt đẫm...
Nó cắn môi....
giữ nguyên cái bộ dạng trần truồng đó...
Nhặt...
Nhặt...
Nhặt những đồng tiền bán thân xác mà anh vừa trả nó....
Anh ta quay đi... ko nhìn...
- Bố anh là ai?
- Là người bằng tuổi bố cô, là cái lão già mà cô đã cặp kè và làm si mê suốt 4 tháng trời, để ông ta đòi bỏ vợ. Đuổi vợ ra khỏi nhà, và bà ấy là mẹ tôi, gần 50 tuổi mà phải xách vali ra khỏi nhà và đi tự tử vì nhục! Là mẹ tôi! Là mẹ tôi! Cô hiểu chưa? COn đĩ! - Anh gào lên, nước mắt anh trào ra... nỗi tức giận và niềm căn phẫn ứa lên mạnh mẽ - Tôi thậm chí đã ko về kịp để nhìn mẹ lần cuối, chỉ vì cô đấy, con đĩ!
- Em ko biết bố em bao nhiêu tuổi - Nó cười.... môi cắn môi.... máu chảy ra hoà cùng dòng nước mắt tan - Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai.... chưa từng!
- Một con đĩ như cô, thì làm sao biết mình đã ngủ với bao nhiêu người? LÀm sao biết mình đã phá nát bao nhiêu cuộc đời chứ? Khốn nạn! Đồ điếm! Đồ chó cái!
Nước mắt ... dù đã kìm nén.... vẫn tuôn ra ko ngừng... lông mi đẫm nước..... má đỏ.... môi ướt máu.... nó cười....
- Tất cả chỉ là giả dối hả anh?
- Tôi chắc sẽ yêu cô! Tôi tưởng tôi đã yêu cô! Đã quên đi mục đích tiếp cận cô của tôi, những gì cô thể hiện quá tuyệt vời, sự che dấu hoàn hảo! Nhưng .... rồi... trên giường cô cũng chỉ là con đĩ thôi....Tôi ko thể quên! Một con đĩ giết mẹ tôi, nó ám ảnh tôi!
- Vậy là.... anh sẽ yêu em.... như anh đã trót yêu em.... nếu như....em .... ko phải là một con đĩ.... phải ko?
Anh quay đi......
Không khí căn phòng đêm đầu tiên này.... đầy máu và nước mắt.... tràn ngập nỗi đau....
Nó đứng dậy .... cầm số tiền của anh trên tay... giơ lên... ngang mặt.... cười và nói với anh: "Nhiều hơn em được trả cho một đêm!"
... Mặc quần áo.... kéo nốt đống quần áo mới xếp vào tủ trong sung sướng và hạnh phúc sáng nay.... Nó nhét vào vali và kéo lết đi....
- Cám ơn anh!
Người đàn ông gục xuống! Anh ta khóc....
Cánh cửa kéo ra rồi đóng sầm.... Trời lại đổ mưa....
Nó lết vali bước đi trên đường ước, nước mưa tát vào mặt nó rát và nước mắt làm nó buốt giá, môi cắn bật máu giờ đây xót.... chảy tan trong nước mưa những giọt máu đỏ.... Nó cầm nắm tiền trên tay.......
Kiệt sức và đau đớn!
.................
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một người con gái, với giọt máu ở khoé môi.... nước mắt 2 dòng khô trên đôi mắt nhắm u sầu.... Cô ấy đã chết.... Cổ tay hằn vết và máu chảy đẫm áo....
Một cái chết đau đớn và oan uổng!
.............
Nó lết trong cái đêm mưa bão đau xót ấy.... Nỗi đau đã làm tiếng cười của nó bật nước....Nó quỳ xuống một góc khuất ... bên mái hiên của căn nhà bên ngõ vắng.... Lục lọi đống đồ đạc mà nó đem theo.... Hôp dao cạo mua cho anh.... để anh cạo râu.... Nó nghĩ vậy khi mua... và vui lắm, cái cảm giác được chăm sóc cho anh như cho chồng mình.....Mở quyển sổ nhật ký nó mua ... với ước mơ hồn nhiên ghi chép lại những ngày sống chung của cả hai mà nó vốn nghĩ sẽ rất hạnh phúc..... Nó rạch 1 vế nhỏ trên ngón trỏ của tay phải và bắt đầu viết.... trong nước mắt... trong nước mưa... trong máu.... trái tim nó... vỡ nát theo từng dòng chữ đớn đau....
...................
Người ta nhìn anh, khi anh đến đồn công an để nhận xác và khai báo.... Nhìn anh như nhìn một con ác thú giết người....
Anh lặng lẽ khai những gì mà người ta hỏi....
....................
Đám tang của nó chỉ có một mình anh!
Ko phải là đám tang mà chỉ là một nắm đất chôn người chết, được đào xới lên và thả cái xác xuống... cắm một vài nén hương... bia mộ là những dòng chữ trống rỗng...
Một cái tên như bao cái tên...
...................
Bức thư tuyệt mệnh và chiếc vali của nó... nằm im lìm ở góc nhà... Anh ko hề đụng đến....
..........................................
Một buổi sáng, anh giật mình bởi tin nhắn: " Tao lại thấy bố mày cặp kè với con kia rồi đấy!"
Anh bàng hoàng....
Gọi điện thoại lại cho bạn!
- Uh, đúng rồi, tên thế mà... nhưng nó bỏ làm ở đó lâu rồi, bỏ từ trước khi mày về nước cơ!
Thế còn những tấm ảnh thì sao? Anh cảm giác như mình sắp nổ tung. Mở những cái ảnh chụp cha mình và cô gái đó.... Anh chợt rùng mình.... Vì những bức ảnh đó.... ko có rõ mặt.....người con gái kia... chỉ 1 mái tóc giống nhau.... 1 cái tên giống nhau.... 1 chỗ làm mới.... giống nhau!
Anh chạy đến góc phòng, đôi bàn tay run rẩy.... cầm bức thư...
Nước mắt trào ra... lăn lóc trong trái tim anh hoảng loạn, đôi môi run... hàm răng va đập.... những tiếng nấc ko thành lời....Một bức thư đẫm máu... viết bằng máu và viết bằng một trái tim đau...
" Anh à, em nói thật mà! Em chưa từng phá hoại hạnh phúc của ai! Em biết anh nhầm lẫn.... Nhưng em ko thể giải thích... vì anh nói đúng....em chỉ là một con đĩ!
Em ước gì, em được sinh ra 1 lần nữa !
Một lần trong sạch chưa bao giờ trải thân đĩ điếm....
Anh à, anh đúng.... anh ko sai.....
Nhưng có một điều anh sai....
Số tiền anh trả cho em.... ko đủ..... ko đủ.... cho một tình yêu.....
Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn.... "
...........................
Những nỗi đau dồn dập lên một cuộc đời và nhiều con người.... vì một người đàn ông mà 2 người đàn bà phải chết.... Người đàn ông kia đã mất vợ.... Và con của ông ta.... đã vô tình giết chết một người con gái yêu mình.....
Nó đã cố gắng quên quá khứ, để học cách yêu một người nhưng nó vẫn được trả tiền vì yêu người đó! Vì đơn giản... nó chỉ là một con đĩ!
Một con đĩ!
Quá khứ quay lại... giơ bàn tay tử thần bóp nghẹt con tim yếu đuối!
" Anh đã ko cho phép mình yêu em! Anh đã để em ra đi.... vì anh có một trái tim... quá .... hẹp hòi..."
__________________

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

HÊT TIỀN...................



Oài,chán quá...dạo này cứ bị lâm vào hoàn cảnh cơm lo từng bữa chán thiệt....đã vậy còn bị xui đủ đường hết,,xe thì bị công an bắt (má nó,mấy con heo vàng ^^).Mới đi đám cưới thằng bạn ở BMT về ------> nghèo mà còn mắc cái eo...tốn cũng đậm.huhuhu.......không biết 2 đứa nó yêu nhau thế nào mà cô dâu có bầu 5 tháng mới cưới...hixhix...kinh thật (ước gì mình được như anh ấy)..hô hô...lúc rước dâu thì bình rượu lễ bị đổ hết,đến khi tới trước nhà gái thì "PHẸT"------> cái bánh kem cưới 3 tầng nhảy lầu xuống đất nát bét,nhà trai thì đứng đằng trước cổng nhà gái nhí nhố về cái vụ bánh kem một lúc mới vào (pó cẳng).....đến khi rước cô dâu về rùj thì chú rể một nơi cô dâu một ngả ( mạnh ai nấy vui ^^)...hixhix..cưới mà như tụi này chắc con ở giá,hok dám lấy vợ lun..nói chung chuyện còn dài lắm,mà hôm nay thì mệt quá,không kể chi tiết được.để bữa nào khỏe khỏe viết lại đầy đủ luôn...hjhj

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2008

khi sinh viên làm gái bao.........

Có lần tôi nghe thấy một người đàn ông nói rằng: “Thời đại này mà cặp với cave, hay mấy em cà phê này nọ là xưa rồi. Bây giờ muốn chứng tỏ “đẳng cấp” của mình thì phải có bồ nhí, vợ bé là các em sinh viên trẻ đẹp thì mới oai. Bởi vì đi đâu mà kè kè theo một em nhà lành, lại có trình độ hẳn hoi thì oách còn gì bằng”.

Sinh viên làm...vợ bé
T. sinh viên trường Đại học N, quê ở Hải Phòng, hiện đang cặp với một đại gia buôn bán xe hơi, cô tự hào khoe với bạn bè rằng mỗi tháng cô được “nhà tài trợ” đưa cho cô 500USD để tiêu vặt và phụ tiền học. Còn chi phí ăn ở, đi lại mua sắm đều đã được ông ta lo tất tần tật.
Mỗi sáng, T. chỉ việc vi vu trên chiếc xe Dylan đến giảng đường với những bộ cánh đắt tiền, sang trọng. Phải thừa nhận T. có một thân hình đẹp, nước da trắng như trứng gà bóc, ba vòng đều rất “chuẩn” nên từ khi mới lên Hà Nội học, cô đã được nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng ngay từ thời đó T. đã biết rằng cặp với bọn “chíp hôi” thì chẳng có “màu” gì cả. T nói: “Mình có nhan sắc, có tuổi xuân cho nên đại gia nào lắm tiền cần mình, thì mình cứ “đánh đổi” miễn là có tiền tiêu sài, có nhà cửa để ở...là được”.

Cũng chính bởi quan niệm “sốc” này mà mới học đến năm thứ 2 đại học mà T. đã có thành tích khá dày là “sưu tầm” được 3 đại gia, chủ yếu là các giám đốc các công ty TNHH, dân làm ăn kinh doanh...Tay đại gia buôn bán xe hơi này, cô vừa “chăn” được vài tháng và cũng chẳng biết sẽ còn “con nhạn xanh” nào nữa lọt vào “tầm ngắm” của cô nàng sắp tới. “Thành tích” mà T. thu được sau những cuộc tình này là những chiếc điện thoại di động đời mới, hai chiếc xe máy đắt tiền và cùng vô số nữ trang...và một căn hộ nhỏ ở chung cư Mỹ Đình.

Trường hợp đi “làm thêm” sau giờ đến giảng đường như T. khá phổ biến trong giới sinh viên ở Hà Nội và TP.HCM hiện nay. P. là một trường hợp cũng tương tự như vậy, cô là sinh viên trường Đại học M. Năm ngoái cô được “bồ” mua cho hẳn một căn nhà sang trọng, đầy đủ tiện nghi ở ngoại thành, sở dĩ bồ cô “ga lăng” như vậy là do ông ta là một chủ thầu xây dựng có tiếng tăm.

Người tình kiêm “nhà tài trợ” của P. đã có vợ và 3 con, năm nay ông ta đã gấp nghé 60 tuổi, gấp 3 lần tuổi cô, thậm chí còn lớn tuổi hơn cả bố cô ở quê, nhưng P. thấy không có vấn đề gì nhiều lắm, bởi cô đâu có quan tâm đến ông ta như thế nào.

Mục đích mà P. sống bên ông ta đến giờ này, chỉ với hy vọng ông ta sẽ sớm hoàn tất thủ tục sang tên cho cô ngôi nhà cô đang ở, để cô đàng hoàng đón cả nhà ở dưới quê lên thành phố sinh sống, nhưng cái “tương lai” ấy vẫn còn khá xa và còn rất mịt mờ. L. bạn thân cùng lớp với P. thấy bạn “gặt hái” được quá, cũng đã theo “nghiệp” của bạn đi làm “vợ” của một đại gia chuyên kinh doanh bất động sản.
Mỗi tháng cô nhận được 600USD “tình phí” cùng với vô vàn quần áo đẹp, nữ trang cao cấp...

L. cho biết gặp nhau mà thấy kết thì đại gia hay thiếu gia gì cũng được, miễn là họ dư dả, chu cấp cho mình sống tốt hơn, còn bù lại thì mình sẽ bù đắp tình cảm cho họ...thế thôi chứ chả ai lợi dụng ai cả...??!
Tình trạng sinh viên đi cặp bồ với những người đàn ông có vợ, như ngày một nhiều thêm, bởi do những suy nghĩ lệch lạch, hoặc do bạn bè lôi kéo. Nên đã nhiều sinh viên đã tình nguyện đi làm công việc tương tự như gái bán thân thế này, chỉ vì muốn có tiền tiêu pha, ăn chơi.

Ảo vọng và tiền bạc
Những cuộc tình “qua đường” kiểu này giữa các sinh viên với các đại gia thường kéo dài chẳng được bao lâu, bởi hai bên đến với nhau chỉ để tranh thủ “kiếm chác” những thứ mà mình cần ở người kia rồi đường ai nấy đi. Chỉ sau một thời gian, nếu không bị “bà lớn” của các ông phát hiện, đánh ghen tơi bời thì cũng tự “chán” nhau mà đôi người đôi ngả. Lại cũng có những em sinh viên đã thẳng tay “đá” bồ của mình, để đến với các đại gia to hơn.

Tất nhiên, suy cho cùng thị hậu quả nặng nề nhất vẫn là những người con gái. Họ phải trả giá cho con đường mình đã chọn, khi đã bị đồng tiền cuốn vào thì xem như chuyện học hành trở nên trầy trật. Rồi sau đó thì bị cấm thi, đến giảng đường với cái đầu rỗng tếch, thiếu hụt kiến thức nghiêm trọng.
Như trường hợp của T. ở trên, sau một thời gian làm bồ nhí, nhan sắc bị phai tàn, không còn đại gia nào thèm “nhòm ngó” nữa. T. đã chuyển sang làm gái gọi để có tiền thoả mãn nhu cầu ăn tiêu của mình. Còn việc học hành thì dở dang, vì cô bỏ học, bỏ thi quá nhiều nên bị nhà trường đình chỉ việc học tập.

Còn vô số những chuyện bi hài xảy ra với những cô sinh “làm thêm” kiểu này. Cách đây một thời gian, chân dài P. kể trên đã phải nhập viện vì bà vợ lớn của tay bồ biết chuyện dan díu giữa hai người. Bà bèn thuê một bọn “đàn em” dạy cho P. một bài học khá nặng tay. Kết quả là cô phải nhập viện với tấm thân tàn tạ mà không dám kêu ai, vì sợ xấu hổ với thầy cô, bạn bè.
Ba trường hợp trên đây mới chỉ là một số ít trong rất nhiều trường hợp các nữ sinh đi cặp kè với những người đàn ông lớn tuổi để có tiền ăn chơi. Và hậu quả thì cũng không chỉ có dừng ở đấy, có nhiều trường hợp bị tạt axit, khiếp cho họ sống giở chết giở bởi những trận đòn ghen kinh hoàng. Không ít trường hợp các cô gái từ “vợ bé” chuyển sang là gái gọi rồi thành má mì dẫn khách lúc nào không hay. Chỉ đến khi phải vào tù ngồi nhận án, thì mới thấy xót xa, ân hận.

Những trường hợp này đa phần đều bị bạn bè, thầy cô thậm chí cả gia đình phát hiện, và khi đó thì điều tất yếu là họ sẽ bị bạn bè xa lánh, thầy cô chê cười, vì học hành giở giang, bê trễ. Thậm chí với kiểu “chung chạ” bừa bãi này, sẽ dẫn các cô gái đến tình trạng phá thai nhiều lần, có những cô gái còn vĩnh viễn mất đi thiên chức làm mẹ thiêng liêng của mình...
Có nhìn thấy mới thấy xót xa, mới thấy tiếc nuối cho những kẻ hồng nhan mà cố tình đưa chân vào số “bạc phận” như thế này. Giá như những cô gái ấy biết suy nghĩ chín chắn hơn, đừng quá tham vọng vào những vinh hoa phú quý phù phiếm như vậy, thì chắc cuộc đời họ đã có một tương lai tươi đẹp hơn.

Quyền được khóc............!!!!!!!!!!


Trong vùng ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bên bàn ăn, bao quanh là cả gian nhà đang ngủ yên trong bóng đêm, tôi lặng lẽ ngồi khóc một mình.
Cuối cùng, tôi cũng đưa được hai đứa con lên giường ngủ. Là một ông bố mới vừa chịu cảnh gà trống nuôi con, tôi phải vừa làm bố, vừa làm mẹ của hai đứa con nhỏ. Tôi mới vừa cho chúng tắm xong. Mà nào có phải là công việc kỳ cọ thôi, tôi phải đương đầu với hai đứa trẻ tinh nghịch trong phòng tắm. Chúng không ngừng múa may quay cuồng, cười đùa la hét và chốc chốc lại ném tung mọi thứ trong phòng. Đùa chán, chúng mới chịu thay đồ lên giường với điều kiện là tôi phải xoa lưng cho mỗi đứa năm phút đồng hồ. Rồi tôi lại phải nhấc cây đàn ghi-ta lên, tiến hành nghi thức hát ru hằng đêm với một loạt bài hát dân ca, kết thúc với bài "Những chú ngựa nhỏ xinh xắn", bài mà chúng ưa thích nhất. Tôi hát đi hát lại bài ấy, hạ dần âm thanh và tiết điệu cho đến khi thấy chúng có vẻ ngủ say mới ngừng hẳn.
Tôi vừa mới ly dị vợ và được quyền nuôi dạy con cái. Quyết định dành mọi nỗ lực để mang đến cho bọn trẻ một cuộc sống gia đình bình thường và ổn định, tôi đã khoác lên một bộ mặt hạnh phúc và cố duy trì nề nếp trong gia đình như lúc trước. Chẳng có gì thay đổi trong các nghi thức được tiến hành hàng đêm trước khi ngủ, ngoại trừ sự vắng mặt của mẹ chúng. Tôi đã cố gắng chạy theo những thói quen của bọn trẻ. Cho đến lúc này, mọi chuyện đều suôn sẻ: một đêm nữa trôi qua bình yên.

Tôi đã phải đứng dậy thật nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra một tiếng động nào dù là nhỏ nhất. Nếu không, chúng có thể giật mình thức dậy, đòi nghe thêm một vài bài hát hay một vài câu chuyện kể nữa. Tôi nhón gót bước ra khỏi phòng, chỉ dám khép hờ cửa rồi rón rén bước xuống cầu thang.
Ngồi thừ bên ghế bên cạnh bàn ăn, tôi mới nhận ra rằng, kể từ khi tan sở về nhà cho đến lúc ấy, tôi mới có dịp ngồi xuống ghế nghỉ ngơi. Tôi đã phải lao vội xuống bếp, tất bật nấu nướng rồi dọn bàn phục vụ và động viên hai thiên thần bé nhỏ ấy ăn hết khẩu phần bữa tối. Sau đó, tôi lúi húi rửa bát đĩa, loay hoay với những đòi hỏi vụn vặt mà bọn trẻ đặt ra chỉ để khiến tôi phải chú ý đến chúng. Xong việc bếp núc, tôi lom khom bên bàn học, cùng làm bài tập nhà với con bé chị đang học lớp hai, đồng thời chia sẻ thời gian với thằng bé út bằng cách tán thưởng bức vẽ mới nhất của cu cậu, hoặc bò lê dưới nền nhà chơi trò xếp hình khối với nó. Rồi đến giờ tắm rửa, rồi kể chuyện, rồi xoa lưng, hát ru..., và cuối cùng, sau một thời gian mệt nhọc, tôi mới có được một vài phút cho riêng mình. Không gian vắng lặng và bình yên quả là món quà thư giãn vô giá.
Rồi tất cả vụt ào đến, đổ ập xuống người: mệt mỏi, gánh nặng trách nhiệm, nỗi lo về những hoá đơn tính tiền mà tôi không chắc rằng mình có thể thanh toán được trong tháng này. Cả một chuỗi dài những lo toan cần thiết để duy trì nhịp sống của một gia đình. Vậy mà chỉ mới gần đây thôi, tôi cũng còn có bạn đời, có người gánh đỡ một phần trách nhiệm, chia sẻ một phần công việc, và giúp tôi thanh toán một phần trong số những tấm hoá đơn tính tiền kia.
Và cuối cùng là cô đơn. Cảm giác cô đơn bao trùm lấy tôi, đẩy tôi xuống tận đáy biển lạc loài và tuyệt vọng. Tất cả đều rời bỏ tôi, chỉ còn khối lo lắng và phiền muộn. Tôi cảm thấy mình không còn chịu đựng thêm được nữa. Trong nỗi tuyệt vọng, tôi bật khóc lúc nào chẳng biết. Tôi cúi đầu, lặng lẽ khóc một mình.
Bất chợt, một vòng tay bé xíu quàng quang người tôi. Tôi nhổm dậy và bắt gặp khuôn mặt ngây thơ của đứa con trai năm tuổi đang chăm chú ngước mắt lên nhìn tôi.
Tôi hoàn toàn bối rối khi nhận ra rằng thằng bé đã nhìn thấy tôi khóc. "Xin lỗi con, Ethan. Bố không biết con vẫn còn thức." Tôi không hiểu vì sao mình lại nói với con như vậy, nhưng người ta thường xin lỗi khi để người khác thấy mình khóc, mà tôi cũng không phải là một ngoại lệ. "Bố rất lấy làm tiếc. Bố không định khóc đâu. Chỉ vì, tối nay bố cảm thấy hơi buồn một chút thôi."
"Không sao đâu bố. Khóc được cũng tốt thôi, bố cũng có quyền khóc chứ!"
Ôi, con trai của tôi! Không thể nào diễn tả hết niềm hạnh phúc mà thằng bé đã mang đến cho tôi. Đứa con trai năm tuổi của tôi, vị thiên thần ngây thơ với trực giác tinh khôi và trong ngần ấy, đã ban cho tôi cái quyền được khóc. Dường như thằng bé muốn nói với tôi rằng tôi không cần phải là một người luôn mạnh mẽ và kiên cường, rằng đôi lúc tôi cũng có thể ngả lòng và bộc lộ những cảm xúc của mình.
Thằng bé rúc vào lòng tôi. Hai bố con chúng tôi ôm nhau và trò chuyện một lúc. Sau đó, tôi đưa nó về phòng và bế nó lên giường, cẩn thận đắp chăn cho nó, sau một ngày dài chấm dứt bằng một sự việc như thế, tôi đã có thể lên giường và ngủ một giấc thật ngon. Cám ơn con, con trai của bố!