Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Gucci ra khỏi Tràng Tiền Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi, sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học MBA ở trường.
Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.
- Xin anh… cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu, rồi bắt chuyện cùng nhau.
Ăn mày rất thích kể lể.
- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi, anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Gucci ở Plaza chắc chắn nhiều tiền…
- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.
- Làm ăn mày, cũng phải ăn mày cho nó có khoa học! - Ông ta bắt đầu mở máy.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, thấy thú vị bèn hỏi:
- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?
Tôi nhìn kỹ ông ta, đầu tóc rối bù, quần áo rách nát, tay gầy giơ xương, nhưng lại sạch sẽ.
Ông ta giảng giải:
- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày, nhưng tôi tin anh không ghét tôi, tôi đoán chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.
Tôi gật đầu đồng ý, đúng là tôi không ghét ông ta, nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.
- Tôi biết phân tích SWOT, những ưu thế, bất lợi, những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi, ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm, lánh sợ. Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh, có thể là dân số ở đây đông hay vắng, thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị, dẹp hè phố chăng…
- …???
- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng, khu vực thương mại này người qua lại đông, mỗi ngày khoảng mười nghìn người, nghèo thì nhiều lắm, nhưng người giàu còn nhiều hơn. Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng, thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền, mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế, tôi phải phân tích, ai là khách hàng mục tiêu của tôi, đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.
Ông ta lấy giọng nói tiếp:
- Ở khu Tràng Tiền Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm, tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20%, tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người, tôi chọn cách là bỏ qua họ, bởi tôi không có đủ thời gian đểtìm vận may của mình với họ, tức là xin tiền họ.
- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.
- Trước tiên, khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy, có thu nhập, nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi, họ không thể mất mặt trước bạn khác phái, vì thế đành phải ra tay hào phóng. Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng, bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo, chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá, họ không có thu nhập, mà tuổi già hơn, thì họ có thể đã có gia đình, tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!
- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?
- Thứ hai đến thứ sáu, sẽ kém một chút, khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.
- Hả? Nhiều vậy sao?
Thấy tôi nghi ngờ, ông ta tính cho tôi thấy:
- Tôi cũng khác gì anh, tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h, cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây, trừ đi thời gian tôi đi lại, di chuyển giữa các mục tiêu, thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn, 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn, rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.
Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho, tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi, nếu họ cho vì bị đeo bám lâu, thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này, trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.
Trời, tay ăn mày này có đầu óc quá đi, phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.
- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.
- Có người bảo ăn mày có số may hay xui, tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé, nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm, thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?
Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo, tôi không biết.
- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp, anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp, cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.
Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị, một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem, và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề, tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây, sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền, cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu, nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng, cái đôi tình nhân kia đang ăn, họ không tiện rút ví ra cho tiền, anh kia trông có vẻ lắm tiền, trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra, cô tất còn ít tiền thừa, tiền lẻ.
Chí lý, tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.
- Cho nên tôi bảo rồi, tri thức quyết định tất cả!
Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này, nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.
- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ, cầu thang lên đường vượt giao lộ, xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ, chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh, ai ra đấy mà chơi bao giờ, ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình, học kiến thức mới làm người ta thông minh lên, những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi, bây giờ người ta cần gì, có phải là cần nhân tài không?
Có lần, có một người cho tôi hẳn 50 nghìn, nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi, anh yêu em", gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây, thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần, nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng, còn kém đi ăn mày, thế là tôi từ chối.
Ở đây, nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu, ăn mày độ chục anh, tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định, về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống, tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định, không biến động nhiều.
Trời, tôi phục tay ăn mày này quá!
- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là, chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.
Quá chuẩn!
- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi, phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. (Chỗ này sao giống Thầy Thiêm nói quá!!!) Lúc trời mưa ít người ra phố, những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế, hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm, nhà ba người nói cười vui vẻ, có lúc đi đường gặp đồng nghiệp, tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu, để thấy họ vui vẻ đi, nhìn họ như nhìn thấy chính mình.
- Ối ông cũng có vợ con?
- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ, con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng Vietinbank mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành, trả nợ dần trong mười năm, vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền, con tôi còn phải học lên đại học, tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh, Marketing, để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.
Tôi buột miệng:
- Ông ơi, ông có thu nhận tôi làm đệ tử không?
__________________
Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009
Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2009
BÍ QUYẾT TÁN GÁI VÔ ĐỊCH 2009 :D

Chém gió tuyệt kĩ là một bí kíp võ công nổi tiếng do Trấn Nam Vương Đại Lý Đoàn Chính Thuần sáng tạo ra vào thời Thiên Long Bát Bộ , ngày xửa ngày xưa á ! Tuyệt kĩ này đã giúp ông có được hơn 10 bà vợ ... Sau đó , ông đã truyền lại cho con trai là Thế tử Đoàn Dự , anh này cũng nhờ tuyệt kĩ này mà nổi tiếng giang hồ , cưa được cô Vương Ngữ Yên , vốn là bồ ruột của Mộ Dung ô Tô ( hem biết nhớ có đúng hem nữa á ... đấy , có ô tô còn để bị cướp bồ , nhục quớ )
Trải qua thời gian ... tuyệt kĩ này đã thất truyền từ rất lâu ! Nhưng sự nổi tiếng của nó thì không ai là không biết ! Cũng vì sự nổi tiếng đó mà có không ít những bí kíp lởm , cũng đòi pon chen : cầu tõm bì bõm với cầu vồng , trụi lông cứ đú với rừng rậm , hôi nách cứ lạch cạch cả nước hoa ... Nhiều chém gió cao thủ cũng ngộ nhận mình có được bí kíp này , nhưng thực ra , cho đến thời điểm hiện tại , tuyệt kĩ này chỉ có 1 người duy nhất biết và hiểu thấu được tất cả những chiêu thức bí hiểm trong đó !
Chém gió tuyệt kĩ được chia ra làm 5 phần :
" Soi gái " ; " Làm quen " ; " Chém gió " ; " Tấn công " và " Kết liễu " !
Chương thứ nhất :
Trong số những đồng đạo võ lâm chúng ta hiện nay , không ai là chưa 1 lần soi gái , ngoại trừ những thằng GAY hay những thằng mù ra thì hok nói làm gì ! Nhưng có điều , hầu hết các bạn đều soi gái sai phương pháp , sai công thức , sai hoàn toàn những gì được viết trong Chém gió tuyệt kĩ !
Ngồi quán nước , ngậm điếu thuốc , tay cầm tờ Thể Thao , trên bàn có cốc nhân trần ... nhưng có bóng em nào xinh xinh đi qua là bắt sóng rất nhanh và ngay lập tức vứt báo vứt thuốc , mắt dán vào em đó như băng dính cho đến khi em ý đi khuất rồi mới thôi ...
Đang lượn hồ , thấy 1 em xinh thong thả dạo bánh SH ở phía trước ... ngay lập tức phóng lên bằng được , ngó đầu lại giả vờ nhìn xem có 54 sau đít không ( thực ra là nhìn em ý ) ! Rồi ngay lập tức ... Ngẩng mặt lên trời , hỏi tại sao trời lại xanh thế ???
>>> Sai hoàn toàn ! Điều này sẽ dẫn đến sự tự kiêu của con nhỏ đó ! Tự làm mất giá bản thân và danh dự kủa bản thân ! Nếu có ý định tấn công thì ấn tượng ban đầu đã làm các đồng chí tự đánh mất mình
>>> Chém gió tuyệt kĩ đã viết : " Phải hết sức bình tĩnh , không có gì phải như thế ! Ngồi soi gái quán nước thì cứ nhẹ nhàng rít từ từ , điềm tĩnh như không có chuyện gì hết , bình thản ngắm nó nhưng mặt thì tâm trạng như đang tính bóng tính lô tối nay xem cửa trên cửa dưới , tài sửu thế nào ...
Còn trường hợp trên đường , các đồng chí nên phóng qua nhẹ nhàng và mặt cứ vênh lên , nhìn thẳng trước đã , sớm muộn chả gặp đèn đỏ , cứ đi kè kè bên cạnh , dừng cái là ngó được mặt mũi ngay chứ lo gì mà phải vội ... "
Chương thứ hai :
Soi gái xong , không thể thiếu cái bước " Bình phẩm " ... Em này xinh , em này ngon , em này cá sấu , em này 3D...
>>> Chém gió tuyệt kĩ viết : " Không bao giờ được cá chê con gái trước mặt con gái ... và sau lưng thì càng không thể được ! Con gái rất ghét bị nhận xét , nhất là bình phẩm theo cái kiểu " hàng ngon " ; " cá sấu " ...
Hành động đúng và chính xác nhất :
+ Đối với những em xinh thì nhẹ nhàng 1 vài cử chỉ : Mặt khẽ ngẩng lên 1 góc 20 độ ( chứng tỏ sự bất ngờ ) ; mồm khẽ mở ra chút xíu ; mắt tỏ vẻ chăm chú và có ấn tượng ...
+ Đối với những em xấu thì nhất quyết không được tỏ ra khinh thường ( mặc dù trong đầu nghĩ như thế ) chỉ cùng lắm khẽ lắc đầu , khẽ nhếch mép cười , khẽ buông 1 câu : LACOSTE ... ! "
Chương thứ ba :
Để đối phó với những em lừa tình hay còn gọi là Donkey Love , Chém gió tuyệt kĩ viết : " Không được tin vào bất cứ cái pic nào , phải ngắm tận mắt , xoa tận tay chúng ta mới biết được thực sự em đó có xinh hay hok ... WebCam cũng chỉ là 1 phần rất nhỏ như 1 sợi lông trong nách mà thôi ! " Điều cần thiết , cần biết và nhất quyết phải làm theo : hẹn gặp và đèo em đi đâu đóa , thử hàng bằng cách phóng nhanh phanh gấp ... họ họ
Tuy nhiên , xem xong pic của các Girl Donkey Love thì cứ khen họ 1 vài câu có chết ai đâu cơ chớ , hớ hớ ngại cái gì ... "
- Chém gió ~!~
Lời mở đầu :
Chúng ta trước hết cần phải hiểu , các nữ hiệp 9x hiện nay cần gì ở 1 chém gió cao thủ ...
- Thứ nhất ... họ cần 1 bạn trai cao ráo , sáng sủa , không cần phải quá đẹp trai ( vì ko chung thủy ) ... nhưng nói chung cũng phải có ấn tượng tốt về ngoại hình
- Thứ hai ... phải ăn mặc tử tế ... không dân chơi quá mức nhưng nhất quyết là không được "rân chơi"
- Thứ ba ... có hiểu biết , có kiến thức , có tài lẻ
- Thứ tư ... xe cộ đưa đón đi học , ví dày đưa đi mua sắm
- Thứ năm ... không đụt , nhưng cũng không đầu gấu , chợ búa , hổ báo ...
- Thứ sáu ... biết cách nói chuyện , làm chị em vui
- Thứ bảy ... dành nhiều thời gian chém gió cho chị em , sẵn sàng làm mọi thứ vì chị em
- Thứ tám ... quan tâm và nhớ đến những mốc thời gian , những đồ vật cần phải nhớ ( kỉ niệm )
- Thứ chín ... không tà lưa 1 lúc vài em , tập trung vào chuyên môn , vui chơi không quên nhiệm vụ
- Thứ mười ... tôn trọng cuộc sống riêng tư ! không can thiệp quá sâu vào " chuyện của bạn gái chúng mình "
- Thứ đặc biệt ... quan trọng nhất ... đó là phải " Yêu thật lòng , yêu nhiệt tình , hết mình ... "
Chúng ta phải xây dựng hình tượng bản thân theo đúng tất cả các tiêu chí trên ... con gái luôn muốn người mình yêu là hoàn hảo , do đó , chúng ta cần phải biến mình từ cái không thể , cho nó nhiễm sắc thể để trở thành có thể
>>>>Chém gió tuyệt kĩ qui định rằng : chỉ cần có được điều đặc biệt + thêm với khoảng 7 điều ở trên là đã có thể ... ngộ rồi đấy
Chương thứ nhất :
Để có được điều 1 và 2 :
Chém gió để tạo hình tượng ban đầu , Chém gió tuyệt kĩ viết : " Chỉ khi nào mình "đỡ xấu nhất" thì hãy lộ diện ! " ... Cũng nên tìm hiểu kĩ cách tự làm đỡ xấu bản thân ! Theo điều tra hiện nay thì mới chỉ có khoảng 20% các bạn trai soi gương trước khi đi học ! Con số này là quá thấp ... chúng ta cần phải ngày 1 nỗ lực hơn nữa ... không tiếc tiền sửa sang , trang bị hành trang thật đầy đủ rồi mới đi luyện công ( nếu không bị quái vả chết mất phần trăm lại tiếc ) ...
... Cần tránh : Mặc sexy : cởi trần , quần đùi , dạng háng ở quán nước !
Chương thứ hai :
Điều 3 , Chém gió tuyệt kĩ viết :
Có hiểu biết ... cái này thì ai trong số chúng ta cũng có điểm mạnh của riêng bản thân ! có điều là phải biết thể hiện những điểm mạnh đó (ví dụ như giỏi về khối C ... cách thể hiện là viết Blog cho nó máu) ... con gái luôn thích những người có học , có tài , có sáng tạo ! chứ không phải là những anh chàng ... " tốt nghiệp tiểu học cần việc làm " !
Có tài lẻ ... nhất định phải biết 1 vài thứ ... vd như : sử dụng Yahoo thành thạo ( khó lắm đấy , Yahoo còn có Games , Paint , Icon ... ) , sử dụng photoshop ( còn chế ảnh em ý gửi cho chứ ) , hiểu biết về âm nhạc , thậm chí hiện nay chúng ta còn nên tìm hiểu cả về : Au đi sừn <--- chị em bây giờ kết cái này lắm ... vv Nói chung mỗi người có 1 thế mạnh khác nhau , nhưng nên tìm hiểu 1 thứ chuyên sâu làm điểm mạnh nòng cốt ... và 1 số thứ biết vớ vẩn , có gì khi nghe chị em trình bày về vấn đề đó thì nói ké vào 1,2 câu
Chương thứ ba :
Điều 4 ... cái này hơi khó thực hiện , mỗi người có hoàn cảnh khác nhau nhưng bác nào có xe thì nhớ cho phải tháo sọt tháo xẻng ... trong lúc đèo em đi chơi , cấm dùng những từ ngữ chuyên ngành dành riêng cho dân tổ như : " bốc đầu " , " vào vỉa " , " đá lửa " , " vôn văng " , " đầm 3 " , " 54 " ... như thế chị em mù tịt ... và lại còn tạo ra sự lo lắng , chỉ sợ anh ý máu đua xe lại kềnh ra đấy thì bỏ mẹ ...
Còn về vấn đề tiền nong thì nên lịch sự mỗi khi đi chơi , không cò quay cái này ai cũng phải hiểu
Chương thứ tư :
Điều 5 ... Chém gió tuyệt kĩ viết : " 1 số võ lâm đồng đạo hiện nay luôn đem cái sự đầu gấu , puma ra làm vũ khí ... điều này không hoàn toàn đúng vì chỉ có những em muốn nổi mới cần những anh chàng thế này ! Nhìn chung thì ngoan vẫn hay hơn là mở mồm là nói tục , khép mõm là chửi bậy ... điển hình nhất là tình hình " mang đồ " đến lớp của 1 số thanh niên hiện nay ... ... con gái nó mà biết là tránh xa ngay đấy thể hiện nó ít thôi không hay lắm đâu ...
Tuy nhiên cũng không nên quá đụt , thấy đánh nhau là tè ra máu , hãy tạo cho em ý 1 cảm giác được bảo vệ và có 1 cuộc sống yên ổn khi có bạn ở bên cạnh
Típ theo chương trình trong ngày hôm nay , chúng ta sẽ lại được típ tục chứng kiến tiếp phần 3 của bộ bí kíp " Chém gió tuyệt kĩ " ... Đây là phần quan trọng nhất trong toàn bộ bí kíp ... nếu không luyện tập thuần thục rất có thể dẫn đến " tầu hỏa nhập ga " , lăn ra tự sướng ... hoàn toàn không có lợi cho sức khỏe họ họ ...
Ngay sau đây xin được bắt đầu chương thứ năm của phần Chém gió ~!~
Chương thứ năm :
Để có được điều thứ sáu và thứ bảy ... làm chị em vui và quan tâm , làm mọi thứ vì chị em ... ! Chém gió tuyệt kĩ viết : " Trước hết , khi đã tạo được ấn tượng ban đầu , đối tượng đã nói chuyện với mình cởi mở hơn thì chúng ta cần tạo ra 1 bước ngoặt trận đấu : ... đó là Tâm Sự ! ... Đã là con gái ( ngoan ) thì những suy nghĩ trong đầu luôn phức tạp , rắc rối ,
các bằng hữu phải biết khai thác điểm yếu duy nhất trong cái đầu đó ... đó là sự mềm yếu , ủy mị ! Hãy tạo ra bước ngoặt bằng cách : đang là 1 Boy vui tính , nói chuyện hay , làm chị em cười ... bất chợt thay đổi ... khi gặp 1 chuyện gì đó ! VD : xích mích cả gia đình ; anh em bạn bè mâu thuẫn ; ... ... Nói chung là khi nào "buồn" nhất thì ngay lập tức phải Tâm Sự với đối tượng ... không phải ngại ngùng gì hết ! Cứ nói thẳng , nói hết những gì suy nghĩ trong đầu ( mà có thể là cũng không nghĩ như thế ) cho đối tượng thấy 1 điều : mình được bạn ( anh ) ý tin tưởng tuyệt đối
Ngay sau đó ... phải có 1 câu kết luận như sau :
Chém gió : Anh xin lỗi
Chém gió : Nếu như anh có làm phiền em
Chém gió : Nhưng thực sự bây giờ anh đang ... gì gì đếi ( tùy theo tâm trạng của các bác )
>>> Ngay lập tức , đối tượng sẽ an ủi , vỗ về ... và cũng có đến 80% khả năng đối tượng sẽ Tâm Sự lại với bạn
Đối tượng : Hix , anh đừng buồn nữa
Đối tượng : Em cũng bị như thế rồi mà anh ( )
...
Nếu đối tượng thở ra 1 câu : " Nếu khi nào anh buồn như thế nữa , thì cứ nói cả em " <--- thành công rồi đấy ... Sau đó , đã nói chuyện , tâm sự thân thiết thì phải tuân thủ các nguyên tắc sau đây : - Tôn trọng tất cả những gì em nói - Không ngắt lời , không cãi đài , ở lại bên em đến khi em out thì thôi - Cấm tuyệt đối kể cho bất kì đứa nào - Không làm em mất hứng , luôn tìm mọi cách khiến em ý vui hơn ... ( nghiêm cấm sử dụng BUZZ!!! trong giai đoạn này ) Và kết quả ( của Họa My ) 90% là như sau Em gái : Anh à Em gái : Em có chuyện này ... ... ( 1 lúc sau ) Em gái : cám ơn anh , em đỡ hơn nhiều rồi Khi bạn đã là 1 cái gì đó giúp đối tượng giải tỏa tâm lý mỗi khi có chuyện gì xảy ra thì bạn đã thành công được 1 phần rồi ... trở thành 1 chỗ dựa rồi đó nha Chương thứ sáu :
Quan tâm đến các mốc thời gian , nhớ được những gì chị em đã kể với bạn , vào lúc nào ... tưởng như đơn giản và khó thực hiện nhưng thực ra ... ở trong Chém gió tuyệt kĩ ... đó lại là điều quá dễ dàng :
- Lưu giữ toàn bộ tin nhắn của đối tượng
- Mỗi lần chat chít xong , đều phải save đoạn nói chuyện đó lại , ghi rõ ngày tháng ... ( vào phần Message Archive để thực hiện cái này ) để tiện xem lại
- Cao thủ hơn thế nữa ... có thể viết nhật kí những ngày nói chuyện ra ... thiếp ... khi gặp mặt tặng em ý cả 1 đống thiếp kèm theo 1 câu : " tất cả những lúc nói chuyện với em đều là những lúc anh cảm thấy vui nhất "
>>> Rất nhiều con gái trách con trai là vô tâm ! thực hiện những điều trên sẽ giúp các bằng hữu ghi nhớ được mình đã chém gió những gì
Chương thứ bảy :
Không tà lưa 1 lúc nhiều em ! Vấn đề này là khi đã xác định kĩ tình cảm dành cho em ý là vào rồi khó mà dứt ra được ... thì phải chấm dứt các em khác ! ... không chẳng may chúng nó lại là bạn của bạn của hàng xóm của láng giềng của nhau ... biết được 1 cái , chưa làm được gì mà mất hình tượng đã có được thì phí lắm
Tôn trọng đời sống riêng tư ... kể cả trong thời gian này ... có thấy em ý trót ôm 1 thằng nào khác cũng không được dỗi , chán nản , từ bỏ , nhất là khi đã có được thành quả như ở trên rồi ! Điều cần làm là phải bình tĩnh , hơi tỏ 1 chút thái độ ghen ( yêu là phải ghen chứ ) ... khiến em ý cũng áy náy ... cái chính là phải khỏe và khéo ... không hấp tấp , không cố chấp ...
Chương kết :
Chém gió tuyệt kĩ viết : Đã yêu là phải yêu hết khả năng bạn có ... do đó , không bao giờ được buông xuôi nửa chừng ... phải kiên trì , từng bước 1 ( nếu muốn giữ được lâu ) ! Nhất thiết phải thể hiện ra ngoài ... mục đích : đừng thằng nào động vào nhá , phiền đấy ... nhưng phải kín đáo và tế nhị ... làm thế nào cho người ngoài nhìn vào và đánh giá đây là 1 tình cảm đẹp họ họ ...
Đối với đối tượng , cũng phải thật chân thành , không được phép nói dối ... phải tôn trọng tất cả những gì thuộc về em ý , cũng như không ngừng chứng minh tình cảm của mình ... Kết thúc giai đoạn này chuyển sang giai đoạn " Tấn công " bằng 1 câu nói : " Anh thích em "
ANH MUỐN NGỦ VỚI EM..^^!
Đường Tràng Thi không còn vắng vẻ như cách đây 6 năm, khi nhà tôi còn ở gần đó. Hôm nay tình cờ đi qua đây, một mình, tôi như đang lật lại những trang nhật ký cũ nát.
Trước, đường Tràng Thi vắng vẻ lắm, nhất là độ từ trưa đến 2h chiều và sau 9h tối. Bây giờ khác nhiều, lúc nào cũng đông đúc xô bồ. Trước, tôi hay đi dọc đường Tràng Thi để ra Hồ Gươm, vòng một vòng rồi về. Đi buối sáng cũng thích, buổi trưa cũng thích, nhưng tuyệt nhất là đi vào buổi tối, lúc gần đêm. Hà Nội đẹp về đêm, Tràng Thi cũng vậy.
Tối nay trời hơi oi, đường xá bụi bặm, đi không còn thích nữa, không có cảm giác thoải mái dễ chịu, đi mà lòng không thấy nhẹ nhõm, thư thái. Sao tháng 11 rồi mà vẫn chưa thấy cảm giác lạnh của Đông? Mùa Đông, một mùa đầy ắp ký ức tuổi học sinh. Một mình trống trải, tôi chầm chậm bước, chầm chậm đọc như sống lại chuỗi ngày bảy, tám năm về trước.
Buồn, không phải vì mòn mỏi chờ mong một tia nắng ấm áp sưởi ấm tâm hồn tôi. Buồn vì nghĩ lại những chuyện, những hành động, suy nghĩ, lời nói, hay chỉ là một nét bút, làm tôi không tài nào quên được, và khó có thể tha thứ cho mình.
Nét bút sau cùng là nỗi đau chất chồng
Mà bản thân anh không thể nào tha thứ
Bức thư ướt trên đôi bàn tay nhỏ
Em đi nhẹ nhàng và nuốt đau thương..
Nghĩ lại, tôi thấy nhói ở tim.
Mặc cho đường vẫn còn đông, tôi cảm thấy không gian xung quanh yên tĩnh lạnh người.
Nhớ lại một bóng dáng thân thương, một mảnh hồn đã bay xa? Trong tôi dần hiện lên những kỷ vật và hình ảnh cũ.
Có một giọt nước mắt, trên khuôn mặt một thằng con trai 24 tuổi, giữa đường.
Về một thời lãng mạn, hồn nhiên, cuồng si và giông bão.
Tôi tấp vào vỉa hè, dừng xe tắt máy.
Một cô gái đi ngược chiều, tiến về phía tôi.
Rất xinh. Rất rất xinh. Người cũng rất đẹp. Thề.
- Cho em ra ga Hà Nội.
- Nhầm rồi em, anh không phải xe ôm.
- Em cũng có nghĩ anh là xe ôm đâu. Em mỏi chân quá rồi, cho em đi nhờ xe.
Từ từ nào. Một cô gái xinh đẹp, rất xinh đẹp. Buổi tối. Đi bộ. Một mình. Những thứ này không thể liên hệ với nhau. Không logic chút nào. Vô lý quá, vô lý quá đỗi.
Chết mẹ, hay là cave? Gái nết na tử tế lại đẹp đã hiếm, còn xuất hiện kiểu này thật khó tin quá. Thế là thế nào nhỉ? Rối tung rối mù.
Tôi chẳng trả lời được, cứ nhìn em chằm chằm. Em độ 22 tuổi, cao tầm 1m6, người cực đẹp và cân đối. Khuôn mặt không rạng rỡ, nhưng cảm giác thân thiện gần gũi. Xinh lắm. Từ em còn toát ra vẻ gì đó quý phái cơ.
Cave không thể nào có được giọng nói ấm áp như em, cave làm sao có được vẻ sang trọng giống em, cave không thể có ánh mắt đằm thắm như em được.
- Ừ. Lên xe đi.
Tự nhiên tôi buột mồm nói thế. Này đừng ai nói rằng tôi là kẻ háo sắc. Thử vào trường hợp này xem, có vứt em giữa đường được không? Thường thì đàn ông luôn làm quen hoặc tấn công các cô gái trước, dù là mãnh liệt, hời hợt, chân thành hay giả tạo. Họ không quen và thậm chí không tưởng tượng, chuẩn bị tâm lý cho những trường hợp ngược lại. Một cô gái quyến rũ tự nhiên bắt chuyện với mình chẳng hạn. Đàn ông dễ xiêu lòng hay rung động như thế đấy, tôi cũng thế.
Chả có gì phải lăn tăn. Mình giúp đỡ người ta, đơn giản vì mình là Lê Chi, tốt bụng và ga lăng.
Em ngồi lên xe tôi, im lặng. Đùi em khẽ chạm vào đùi tôi.
Ấy dà..
Mẹ nhưng mà, có thể là Cave đấy, hay một em chuyên lừa tiền thì sao? Lỡ tẹo nữa nó dí dao dí súng vào mình thì sao? Tiền mất là một phần, nhưng mà nhục, nhục lắm. Một thằng đàn ông 24 tuổi, lớn đùng rồi còn mê gái, bị gái bất lương lừa. Ôi thế thì còn mặt mũi nào mà đứng trên giang hồ nữa.
Thỉnh thoảng đọc trên báo, có mấy vụ bị lừa tình, lừa tiền. Mấy thằng chip hôi bồng bột ngu dốt, đi cứu net đấy. Rồi bị bọn nó lột sạch ví. Đưa lên báo cả xã hội biết. Nhục lắm. Đấy, chính tôi đấy, tôi cũng sắp nhục thế đấy. Nghĩ thế rùng cả mình.
Sợ đếch gì nhỉ? Đường còn đông thế này. Ga thì ngay gần, cướp tiền thế nào được. Mà trông em thánh thiện lắm, đã bảo không thể là cave cơ mà. Cave thì nó đi ngủ qua đêm với thằng khác chứ nó ra ga làm chó gì. Ơ nhưng mà cũng có thể cave về quê thăm mẹ nên cần ra ga... Không không thể nào, em ý không thể là cave được. Cave? Không phải cave? Cave? Không phải cave? Chả lẽ đang đi xe máy lại thả 2 tay ra Uyn, tay phải thắng thì không phải cave, tay trái thắng thì em là cave.
Tôi đi chầm chậm. Vừa đi vừa mông lung như thế.
- Ôi..
Em dang 2 tay ôm lấy tôi. Ngực em chạm vào lưng tôi. Tay bóp mạnh.
Tức là thế này. Bởi vì tôi đang suy nghĩ rối bời, nên đi đường chả chú ý gì hết. Đến đoạn ngã tư có một thằng cu Dream phóng ngang qua. Em sợ quá mới "Ôi" lên một tiếng rồi ôm béng lấy tôi. Ngực em chạm vào lưng tôi. Đương nhiên. Tay bóp mạnh. Không phải tay em bóp tôi mạnh, mà la tay tôi bóp phanh mạnh.
Sự cố xảy xa trong tích tắc thôi. Ngực em mềm mại quá Xao xuyến xao xuyến..
- Anh xin lỗi..
Tôi quay lại nhìn em. Trông em hốt hoảng, thất thần. Mặt tôi với em kề sát nhau rồi. Em xinh dã man tàn bạo. Sợ hãi vì suýt đâm, trông em yếu đuối lắm. Em không thể là cave được. Dứt khoát thế. Cave chắc nó đã gào lên hay chửi rủa ngay rồi, phỏng ạ?
Tự nhiên sau cú va chạm giới tính chỉ trong tích tắc ấy, trong đầu óc tôi len lỏi vài ý nghĩ xấu xa. Thật là em không quyến rũ quá thì cũng chả nghĩ thế đâu. Này cái này rất bình thường, đàn ông thỉnh thoảng nghĩ đen tối một tí là chuyện thường thôi, hành động vẫn lỗi lạc là được, ok?
Đi tiếp. Mk lại nghĩ đen tối rồi.
Sắp đến ga rồi. Sắp chia tay rồi. Nghĩ tí có sao đâu.
Trong đầu tôi phảng phất 2 câu.
Em là ai, ma nữ hay nàng tiên?
Em còn nhỏ hay đã quá vị thành niên?
Em đập đập vào vai tôi, nói khẽ:
- Thôi em không ra ga nữa đâu.
Á à... Cô em bắt đầu giở trò rồi đấy! Không ra ga nữa, định kéo anh ra đâu vắng vẻ rồi thịt luộc chấm mắm tôm anh hả. Rốt cục thì cũng hiện nguyên hình rồi, trông rõ là thánh thiện quyến rũ, hóa ra là ma nữ. Ma nữ xinh đẹp ơi, định lột sạch anh á? Đừng hòng nhé! Anh quách tỉnh lắm.
- Ơ thế đi đâu? Sao em bảo cần ra ga?
- Thôi anh đèo em ra hồ Gươm đi, được không ạ?
Mẹ, em này định cướp cạn ở giữa trung tâm thành phố à? Hồ Gươm đông thế làm sao nó giở trò với mình được nhỉ? A đoán ra rồi, chắc định dụ mình vào ngồi ghế đá tâm sự, xong chờ đến khuya vắng vẻ, giở trò khêu gợi ra để thu phục mình. Ghê gớm đấy, nhưng bài cũ quá rồi, anh bắt vở ngay. Thì cứ đèo nó ra hồ, xem thế cục biến chuyển thế nào rồi tính.
- Ừ ra hồ Gươm, cụ thể là phố nào hả em?
- Lượn hồ đi anh, khi nào anh phải về thì em xuống.
Ơ mk, lượn quanh hồ làm gì nhỉ? Hay nó nhận ra mình nghi ngờ nên đổi bài. Thôi chết đúng rồi, ẻm thấy mình lưỡng lự, định chuyển chiến thuật mới đây. Chắc không dụ vào ngồi ghế đá nữa mà lợi dụng ngồi sau để nô tì hay mùi xoa vào lưng mình. Cao cường thật. Thôi bye bye em thôi, thả béng xuống cho gọn.
Chợt nhớ lại vừa nãy tôi phanh gấp. Em chạm ngực mềm mại vào lưng.
Lúc đấy xao xuyến..
Giờ em còn chủ động.
Thì còn thích hơn.
Lỡ em còn rau thơm.
Thì chịu sao nổi
- Ok.
Chỉ muốn vả ngay vào mồm. Sao lại ok làm cái gì, ngu thế. Đang định thả nó đi cơ mà. Ok thì thôi chết rồi, biết là cạm bẫy mà vẫn chui vào, tẹo nữa giãy giụa kêu cứu à?
- Nếu anh ngại thì thôi, anh cứ đèo em ra Hồ thôi.
Tôi chỉnh lại gương xe, thoáng nhìn em qua đó. Bất chợt suy nghĩ giằng xé. Em có khác gì Tiểu Long Nữ đâu, da như làn băng mỏng, em đẹp đẽ và mong manh như ngọn thu phong. Có một cái gì đó u uất trên nét mặt em. Khuôn mặt hờ hững và sầu muộn. Không thể có ác ý hay toan tính mưu mô trên gương mặt này được. Hay tôi đã nhầm? Tôi bị kích thích và tò mò cực độ về người con gái lạ này.
- Không sao, anh cũng rảnh thôi. Mà đi xe anh thế này, người lạ, em không ngại à?
- Đi lượn thôi, em mỏi chân nên không muốn đi bộ nữa. Anh làm gì được em mà em ngại?
- Con gái mà đi lang thang với người lạ thế này không tốt đâu nhé. Con gái nết na trước 10h là về nhà với bố mẹ rồi.
- Em có phải con gái ngoan đâu.
- Thôi đi một lát rồi anh đèo em về nhà nhé?
- Dạ thôi anh.
Giọng em chứa đầy tâm sự u uất. Em đang gặp khó khăn và rắc rối. Chắc chắn thế rồi. Tôi phải tìm hiểu và giúp đỡ em.
- Em ăn kem không?
- Vâng cũng được ạ.
Hai que kem đậu xanh Tràng Tiền, tôi và em ngồi bệt ở thềm Nhà Hát Lớn.
- Em tên là gì thế?
- Em tên là Thủy. Anh tên gì ạ?
- Anh hỏi thật nhé, sao em đi tối một mình thế này. Về nhà đi - Không trả lời, tôi hỏi tiếp luôn.
- Thôi em không về mà.
- Thế không về thì ngủ ngoài đường à?
- Không, ngủ ngoài đường làm gì. Em vào khách sạn hay đâu chả được.
- Vớ vẩn, sao không về nhà???
- Em vừa cãi nhau với bố mẹ, bố mẹ em bảo không nhận con cái nữa rồi - Giọng em chói lên, có vẻ uất ức lắm.
- Thôi được rồi, ăn kem đi...
Chờ que kem của em mỏng dẹt đi, tôi lại hỏi em. Nhưng em nhất quyết không nói lý do, và cũng không chịu về nhà. Em hỏi tôi có khách sạn nào phòng rẻ rẻ không, vì em mang theo có 500.000đ. Chả còn cách nào khác, tôi đèo em tới một nhà nghỉ.
- Không đi đâu nữa nhé, ngủ luôn đi rồi mai về.
- Vâng cám ơn anh.
- Mai phải về đấy, ngại không nhờ bạn thì trưa mai anh qua đèo em về nhé.
- Vâng ạ.
- Em có di động không cho anh số đi.
Em đọc SDT cho tôi rồi tạm biệt. Tôi phóng xe về, lúc đó đã là 11h đêm, lòng áy náy và nghi hoặc vô cùng.
Tháng 11 là một tháng đầy ắp kỷ niệm và nỗi nhớ. Đầu đông, từng đợt gió phả vào làm tôi nhớ em da diết. Đầu đông, những u sầu, xúc cảm khi xưa trở lại ồ ạt. Tôi cứ phải gánh vác mãi không bao giờ thoát sao? Con đường thơ mộng cùng những kỷ niệm êm đềm ngày xưa, sao lại tự đánh mất? Qua mỗi năm, nỗi đau nhẹ nhàng hơn nhưng không tài nào dứt được. Em giờ ở đâu? Có nên kiếm tìm một bóng dáng thân thương, nhưng mảnh hồn kia đã đi xa trong vô nghĩa? Rồi thời gian sẽ lấp đầy, và con đường cũ chỉ còn những vệt nắng phủ tràn. Ừ thôi, chỉ là quá khứ, đã bao năm rồi? Quên đi....
-----------------------------------------------------------
Một ngày mệt mỏi rã rời.
Nhưng đêm đó tôi không ngủ được.
2h đêm. Mắt tôi mở to sau một cơn gió nhẹ lướt qua cửa sổ. Thật xấu hổ, tôi đã nghĩ ra sao về một cô gái tốt? Chỉ vẻ ngoài của em đã lột tả tất cả. Chắc chắn em là một cô bé ngoan, chỉ là em trẻ con thôi, em cãi nhau gì với bố mẹ mà ức đến nỗi bỏ nhà đi lang thang, ngủ ngoài đường chứ? Tôi đã nghĩ gì về em? Tôi đã từng tưởng em là cave đấy, thật khốn nạn quá. Tôi, một thằng khốn nạn đang day dứt và trằn trọc thế đấy. Dứt khoát mai phải đưa em về, như thế mới bớt áy náy vì đã nghĩ oan uổng cho em.
Lại một làn gió mát. Trong không gian quạnh hiu, tôi nhớ dáng hình em. Em tên là Thuỷ nhỉ? Tệ thật, còn chưa biết em bao nhiêu tuổi nữa. Vẻ thanh cao của em, cặp mắt sâu và u uất của em cứ hiện ra: những nét đẹp sang trọng và bí ẩn. Bất chợt nhớ đến em như vậy và thấy bồi hồi. Gương mặt của em thật sự làm tôi ấn tượng...
Tôi cũng không nhớ hôm đó tôi ngủ lúc mấy giờ. Chắc tầm 4h hay 5h sáng.
Cả sáng hôm sau tôi nhấp nhổm không yên. Trưa tôi phóng tới chỗ em.
Em ra mở cửa cho tôi với bộ mặt tươi tỉnh hơn.
- Em vừa ngủ dậy đấy à?
- Đâu em dậy lâu rồi, cả sáng ngồi xem ti vi chán quá.
- Ăn gì chưa?
- Chưa ạ.
- Thế đi ăn trưa rồi anh đèo em về nhà nhé.
- Thôi... đi ăn trưa thôi, không về nhà đâu.
- Ơ... thôi cứ đi ăn đã. Không ăn đói chết.
- Thôi anh đi ăn đi, em ngồi xem ti vi rồi khi nào đói em tự ra ngoài ăn.
- Không thôi gì hết, đi ăn với anh nào - Vừa nói tôi vừa đẩy em ra ngoài.
Sau khi em thanh toán tiền phòng, tôi đèo em lên Pis ở Tông Đản. Quán này em gái Zz và Kike chỉ cho tôi biết. Ở đây vẳng vẻ dễ chịu, đồ ăn trưa khá ngon và phục vụ cũng khá chu đáo.
- Anh bảo này, em về nhà đi. Em đi một ngày thế bố mẹ em lo lắm đấy. Mà bố mẹ em có gọi điện cho em không?
- Thôi em không về đâu, bố mẹ em không nhận em là con nữa cơ mà. Em tắt máy rồi.
- Bố mẹ em nói thế thôi, em đi một ngày bố mẹ em sợ lắm rồi. Thật đấy. Về không dám mắng mỏ gì em nữa đâu, yên tâm đi.
- Thôi em không về mà. Anh ăn gì gọi đi - Giọng em chói lên đầy tâm sự và bức xúc, giống tối hôm trước.
- Thế kể anh nghe chuyện của em đi. Không phải tò mò nhưng mà.. nếu kể được thì kể. Nói ra cho nhẹ người mà, nhớ?
Quả thật, bên em bây giờ chỉ có tôi. Em chẳng liên lạc với ai vì sợ bạn bè sẽ bắt em về nhà. Em chia sẻ với tôi toàn bộ chuyện của em trong khi tôi đánh chén suất cơm và uống nước dưa hấu. Em sinh năm 85 và có một thằng người yêu. Thằng thổ tả đấy không hiểu ăn phải bả gì hay chưa tiêm vắc xin chó dại mà lại bỏ em. Nghĩ cũng lạ thật vì yêu được một cô gái xinh đẹp thế này quả không dễ, nói gì đến chia tay. Lúc em kể đến đấy tôi vô cùng phẫn nộ. Tôi mà là thằng đấy thì không ngu gì tôi làm thế. Đó cũng là mối tình đầu của em và chỉ chóng vánh trong 2 tháng trời. Giời ơi mà thằng ôn đấy làm gì em chưa thì tôi cũng không biết, em chả kể cho tôi gì cả. Em buồn và tuyệt vọng, đi uống rượu với bạn. Chỉ thế thôi, chỉ thế thôi mà bố mẹ em mắng nhiếc rồi không nhận con cái, bố mẹ em sao quá đáng thế chứ....
Em mím chặt cặp môi xinh như để nén tiếng nấc. Cúi mặt cầm cốc nước lên uống.
- Thôi ăn đi em, nguội hết rồi.
Tôi thấy thương em lắm. Chuyện chia tay thì gặp nhiều nhưng mà trước một cô gái yếu đuối không ai che chở, không có chỗ dựa như thế này, cái lòng bao dung của tôi nó càng lớn hơn. Tôi cũng chả muốn em về nhà trong ngày hôm nay nữa, tôi muốn ở gần em.
- Thế nên em không về nhà đâu, ít ra là đi vài hôm. Ở một mình cũng thích, muốn làm gì thì làm chả ai quản lý.
- Ừ rồi, không bắt về nữa đâu.
- Ở đấy một ngày mất 120 000. Khi nào hết tiền thì em về.
- Tức là em định ở đấy 3 ngày nữa hả?
- Vâng, 3 ngày nữa. Anh nhớ giỏi nhỉ. Nhớ là em mang theo có 500 000.
- 3 ngày là không kể ăn uống ấy. Thôi tối nay anh mang đồ ăn qua cho. Đừng có đi lang thang đâu đấy.
- Anh tốt với em thế... Không cần mang đâu em tự ra ngoài ăn.
- Thích thế còn gì, có người phục vụ tận nơi. Thôi ăn nhanh lên nào, anh sắp đến giờ làm rồi!
Tự nhiên tôi thấy vui vui. Ở bên cạnh em bây giờ tôi thực sự có ý nghĩa. Tôi thích vẻ hồn nhiên của em. Mả cha cái thằng nào bỏ em. Ờ nhưng không thế thì chắc tôi với em cũng chẳng gặp nhau, hay đây là duyên phận? Tôi cảm giác tôi và em sẽ đồng cảm, thân thiết và chia sẽ được nhiều khi ở bên nhau. Mới gặp em thôi nhưng cảm giác gần gũi và thân thương lắm. Cạnh em, tôi chợt nhớ lại những xúc cảm lãng mạn, hồn nhiên và cuồng si ngày trước...
Tối sẽ gặp lại em, và phải làm cho em vui mới được. Nhất định thế.
7h tối. Tôi gõ cửa phòng em, trong tay cầm hai suất cơm văn phòng.
- Ơ anh đấy à?
Em cười. Lần đầu tiên tôi thấy em cười, dịu dàng và đằm thắm. Một nụ cười làm bất cứ ai cũng bớt mệt nhoài, nụ cười làm tan chảy mọi âu lo phiền muộn. Tôi chìa một suất cơm đưa cho em:
- Đói rồi đúng không? Ăn đi em...
Tôi với em vừa ngồi xem tivi vừa ăn cùng nhau. Chúng tôi như hai người bạn lâu lắm mới gặp lại, tự nhiên và thân mật. Vừa ăn tôi vừa liếc nhìn em, trông em tươi tỉnh hơn nhiều rồi. Và lạ thật, càng nhìn tôi càng thấy em xinh.
- Không được nhìn.. Anh ăn đi chứ.
- Ừ ừ...
- Ơ kìa nhìn gì thế, nhìn thế làm sao em ăn được, quay đi!!!
- Thuỷ này, tí nữa đi dạo nhé?
- Đi đâu hả anh?
- Đi ăn kem với lượn hồ giống hôm trước ấy...
- Anh không bận hả? Không bận thì đi!
Tối bắt đầu mát lạnh, thời tiết chuyển mùa, sắp sang Đông thật rồi. Em quyết định không ăn kem nữa mà uống trà sữa. Chúng tôi ngồi ở vườn Hồng.
- Lại cười rồi kìa, bớt chán chưa nào?
- Thấy em cười rồi còn hỏi. Cám ơn anh nhé, anh thật là tốt, tự nhiên chịu đi cùng em rồi mua cho em đủ thứ.
- Thôi mai về nhà đi không bố mẹ em cuống cuồng lên đấy.
- Vâng... Nhưng mà... về bây giờ chả biết gặp bố mẹ sẽ nói gì nữa anh ạ.
Thế là em sắp về thật rồi. Em có vẻ quý và nghe lời tôi đấy chứ. SDT của em tôi đã lưu, gặp lại em có khó gì? Nhưng tôi vẫn cảm thấy cái gì đó hụt hẫng ghê gớm. Thế giới này chỉ có hai chúng tôi, và em tựa vào tôi. Tôi đến với em tự nhiên, thầm lặng, che chở và vỗ về em. Ngày mai thì sao? Mọi thứ sẽ hoàn toàn khác, liệu còn dễ dàng gặp lại nhau không? Liệu em còn thủ thỉ tâm sự cuộc sống của em không? Liệu còn cảm giác gần gũi thân thương không, hay chỉ là hai người bạn chớp nhoáng, thoáng đến rồi cũng sẽ đi nhanh?
- Em thích nằm trên cỏ cực - Vừa nói em vừa ngả người xuống lớp cỏ xanh mịn đằng sau, ngửa mặt lên trời. Ánh mắt tư lự xa xăm.
Tôi nghiêng người chống tay gối đầu, quay sang ngắm em. Tối nhìn em còn đẹp hơn nữa. Vẫn cái vẻ đẹp thanh cao, trong sáng, ngây thơ đến kỳ lạ. Tôi đang thích em sao? Thật thế không? Thích vì cái gì vậy? Chỉ vì vẻ đẹp và hoàn cảnh éo le của em à? Phù phiếm quá. Nhưng trước giờ đàn ông vẫn thường thế, trước cái đẹp mong manh và yếu đuối, chính là lúc tình cảm sinh sôi....
Tôi uể oải quay đi, gục hẳn xuống bãi cỏ và ngửa mặt lên trời nhìn màn đêm lạnh lẽo. Chúng tôi chẳng ai nói gì và tận hưởng những giây phút tĩnh lặng bên nhau.
Gió mạnh dần lên. Người xung quanh thưa thớt, lục tục kéo nhau về. Vắng lặng. Ruột gan tôi cồn cào khó chịu, tôi muốn quay sang và phơi mở tâm hồn, tôi muốn nói rằng tôi rất quý em, rất mến em, rất có cảm tình với em, rất.... thích em.
Có tiếng nấc vang lên. Chợt quay sang nhìn em, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
- Em sao thế? - Tôi buột miệng hỏi một câu rất vô duyên.
- Em không sao...
Em ngồi thẳng dậy gạt nước mắt, vuốt lại tóc. Mặt em cúi gằm vài giây, vai rung lên bần bật. Nấc lên từng tiếng, em đưa cả hai tay ôm lấy quay đi... Hẳn là mối tình chóng vánh của em, mặc dù không sâu sắc nhưng cũng không hề dễ lãng quên.
Nhói ở tim, cảm giác yêu thương và xót xa..
Và cả sự bất lực, trước những giọt nước mắt đang tuôn trào.
Tôi choàng tay ôm lấy bờ vai em.
Vỗ nhẹ và im lặng.
Em ngã vào lòng tôi.
Tôi chẳng biết nói gì.
Chỉ thấy lâng lâng và dịu ngọt.
Tôi đang sung sướng trước một cô gái với tâm trạng khốn cùng và đau khổ.
- Khóc cho nhẹ bớt đi rồi đừng nghĩ nữa, mọi chuyện qua cả rồi mà...
- Em xin lỗi, thôi về đi anh.
Tôi đèo em về nhà nghỉ. Chia tay em trước cửa phòng em.
- Vừa này khóc rồi nhé, bây giờ ngủ luôn đi, không buồn nữa, mai về rồi, nhớ chưa?
- Anh về luôn à?
- Chả về luôn thì đi chơi đâu nữa?
- Anh về muộn có sao không?
- Không, không sao, mấy giờ về cũng được.
- Thế ở lại nói chuyện với em đi, em ở một mình buồn là lại khóc đấy.
Lúc đó là hơn 10h tối.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống cạnh em.
Cặp má em ửng đỏ, đôi mắt ướt chớp chớp. Dường như em ngượng vì đã đòi hỏi tôi ở lại cùng.
Tôi với tay lấy điều khiển tivi.
Đang có một bộ phim Hàn Quốc. Em cũng nhướng mắt vào màn hình.
Trong đó có 2 sinh viên đang đối thoại. Bỗng nhiên, thằng con trai ôm chầm lấy đứa con gái. Phim thật vô duyên quá. Tôi nhìn em, em vờ như không biết, mắt dán vào màn hình.
Chẳng biết nói gì, tôi lại xem ti vi tiếp. Thật lố bịch, 2 đứa sinh viên trong phim đang cuồng nhiệt sờ soạng, doay dụi vào nhau.
- Vớ vẩn thật - Tôi buột miệng nói linh tinh cho có.
Em im lặng, ánh mắt vô hồn như chẳng hướng tới đâu. Vẻ mặt em khắc khoải và ủ dột.
- Thuỷ, anh không biết chuyện của em thế nào. Nhưng, đừng buồn nữa, không đáng đâu. Người yêu cũ em không xứng đáng với em, hiểu không? - Tôi hùng hồn nói một câu đầy lý thuyết nhưng vô cắn cứ.
Em quay sang nhìn thẳng tôi. Một ánh mắt biết ơn và trìu mến. Em khẽ gật đầu.
- Mai về nhà, rồi thời gian sẽ giúp em, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi...
Em lại khẽ gật đầu.
Ngay lúc này tôi có một ước mơ cháy bỏng, đó là ôm ngay em vào lòng, giống như lúc ban nãy em ngã vào tôi vậy. Tôi biết trong những khoảnh khắc buồn bã yếu đuối như thế này, con gái sẽ dễ ngã gục trước một người đàn ông hết lòng quan tâm và nhiệt thành yêu thương. Nhưng liệu có nên lợi dụng hoàn cảnh éo le của em để đạt tới mục đích của mình như thế không? Tình cảm của tôi với em mãnh liệt nhưng chưa sâu sắc, tôi phải làm sao đây?
Thế nhưng hình như, cái tình cảm chớm nở chưa sâu sắc đấy đã đạt tới mức cuồng si rồi. Đối với tôi, kìm hãm tình cảm là một điều rất khó.
Tôi không kiềm chế được những xúc cảm của bản thân hơn nữa.
- Anh sẽ ở cạnh em...
Tôi nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em.
Tay em run lên.
Thực ra tôi cũng run nhưng vẫn cố gắng tỏ ra dứt khoát và cứng cỏi.
Em chớp mắt nhìn tôi, vẫn một cái nhìn biết ơn và âu yếm.
Tôi choàng tay kéo em vào lòng.
Một lần nữa, má em ngả vào ngực tôi.
Lại một lần nữa, lâng lâng và dịu ngọt.
Bộ óc cằn cỗi của tôi bừng lên những tình cảm khát vọng cao quý. Anh muốn ở bên em mãi, Thuỷ ạ. Tôi không còn nhớ là tôi chỉ nghĩ thế hay đã thốt hẳn ra những lời như vậy.
Nhưng còn gì quan trọng nữa, tôi và em đã hoà làm một.
Tay em và tôi cùng siết chặt nhau hơn.
Cả hai ngả người ra tấm nệm phía sau.
Đêm nay tôi sẽ ở lại đây ư?
Mặt 2 chúng tôi kề sát nhau, và 2 đôi mắt cùng khép lại...
Tất cả những gì tôi đang viết, đều là sự thật mà tôi trải qua.
Tôi là một người nhiều tình cảm và sống mở.
Nhưng không phải bất cứ điều gì cũng có thể sẻ chia nơi public.
Câu chuyện này tôi viết lại, tất nhiên có lý do của nó.
Nếu ai nói rằng tôi hư cấu hay bịa đặt, tôi không quan tâm.
Đây là một kỷ niệm ngọt nào vào đầu tháng 11 năm 2006.
Khi chúng tôi bên nhau, lúc ấy.
Và tôi chuẩn bị đặt lên môi em một nụ hôn mãnh liệt.
Thì em biến mất.
Tất cả chỉ là một giấc mơ.
Một giấc mơ dài và ngọt ngào.
Sẽ không có giấc mơ nào ấn tượng và làm tôi nhớ hơn thế.
Đến giờ tôi vẫn nhớ từng chi tiết, lời nói từ lúc ban đầu gặp gỡ em tại đường Tràng Thi, sau đó ra sao, ngày hôm sau thế nào, tình cảm từ phía tôi nảy nở và cuồng nhiệt... Từng nét mặt u uất, vẻ đẹp sang trọng của em, tôi sẽ không quên.
Nhưng thực tế, cằn cỗi và nghiệt ngã.
Chuông đồng hồ reo và tôi choàng tỉnh.
Tôi muốn ngủ với em thêm một lát, một tí tẹo thôi, nhưng cuộc đời thật trớ trêu.
Giá như...song muộn quá rồi...
Anh muốn ngủ với em thêm một lát ...
Trước, đường Tràng Thi vắng vẻ lắm, nhất là độ từ trưa đến 2h chiều và sau 9h tối. Bây giờ khác nhiều, lúc nào cũng đông đúc xô bồ. Trước, tôi hay đi dọc đường Tràng Thi để ra Hồ Gươm, vòng một vòng rồi về. Đi buối sáng cũng thích, buổi trưa cũng thích, nhưng tuyệt nhất là đi vào buổi tối, lúc gần đêm. Hà Nội đẹp về đêm, Tràng Thi cũng vậy.
Tối nay trời hơi oi, đường xá bụi bặm, đi không còn thích nữa, không có cảm giác thoải mái dễ chịu, đi mà lòng không thấy nhẹ nhõm, thư thái. Sao tháng 11 rồi mà vẫn chưa thấy cảm giác lạnh của Đông? Mùa Đông, một mùa đầy ắp ký ức tuổi học sinh. Một mình trống trải, tôi chầm chậm bước, chầm chậm đọc như sống lại chuỗi ngày bảy, tám năm về trước.
Buồn, không phải vì mòn mỏi chờ mong một tia nắng ấm áp sưởi ấm tâm hồn tôi. Buồn vì nghĩ lại những chuyện, những hành động, suy nghĩ, lời nói, hay chỉ là một nét bút, làm tôi không tài nào quên được, và khó có thể tha thứ cho mình.
Nét bút sau cùng là nỗi đau chất chồng
Mà bản thân anh không thể nào tha thứ
Bức thư ướt trên đôi bàn tay nhỏ
Em đi nhẹ nhàng và nuốt đau thương..
Nghĩ lại, tôi thấy nhói ở tim.
Mặc cho đường vẫn còn đông, tôi cảm thấy không gian xung quanh yên tĩnh lạnh người.
Nhớ lại một bóng dáng thân thương, một mảnh hồn đã bay xa? Trong tôi dần hiện lên những kỷ vật và hình ảnh cũ.
Có một giọt nước mắt, trên khuôn mặt một thằng con trai 24 tuổi, giữa đường.
Về một thời lãng mạn, hồn nhiên, cuồng si và giông bão.
Tôi tấp vào vỉa hè, dừng xe tắt máy.
Một cô gái đi ngược chiều, tiến về phía tôi.
Rất xinh. Rất rất xinh. Người cũng rất đẹp. Thề.
- Cho em ra ga Hà Nội.
- Nhầm rồi em, anh không phải xe ôm.
- Em cũng có nghĩ anh là xe ôm đâu. Em mỏi chân quá rồi, cho em đi nhờ xe.
Từ từ nào. Một cô gái xinh đẹp, rất xinh đẹp. Buổi tối. Đi bộ. Một mình. Những thứ này không thể liên hệ với nhau. Không logic chút nào. Vô lý quá, vô lý quá đỗi.
Chết mẹ, hay là cave? Gái nết na tử tế lại đẹp đã hiếm, còn xuất hiện kiểu này thật khó tin quá. Thế là thế nào nhỉ? Rối tung rối mù.
Tôi chẳng trả lời được, cứ nhìn em chằm chằm. Em độ 22 tuổi, cao tầm 1m6, người cực đẹp và cân đối. Khuôn mặt không rạng rỡ, nhưng cảm giác thân thiện gần gũi. Xinh lắm. Từ em còn toát ra vẻ gì đó quý phái cơ.
Cave không thể nào có được giọng nói ấm áp như em, cave làm sao có được vẻ sang trọng giống em, cave không thể có ánh mắt đằm thắm như em được.
- Ừ. Lên xe đi.
Tự nhiên tôi buột mồm nói thế. Này đừng ai nói rằng tôi là kẻ háo sắc. Thử vào trường hợp này xem, có vứt em giữa đường được không? Thường thì đàn ông luôn làm quen hoặc tấn công các cô gái trước, dù là mãnh liệt, hời hợt, chân thành hay giả tạo. Họ không quen và thậm chí không tưởng tượng, chuẩn bị tâm lý cho những trường hợp ngược lại. Một cô gái quyến rũ tự nhiên bắt chuyện với mình chẳng hạn. Đàn ông dễ xiêu lòng hay rung động như thế đấy, tôi cũng thế.
Chả có gì phải lăn tăn. Mình giúp đỡ người ta, đơn giản vì mình là Lê Chi, tốt bụng và ga lăng.
Em ngồi lên xe tôi, im lặng. Đùi em khẽ chạm vào đùi tôi.
Ấy dà..
Mẹ nhưng mà, có thể là Cave đấy, hay một em chuyên lừa tiền thì sao? Lỡ tẹo nữa nó dí dao dí súng vào mình thì sao? Tiền mất là một phần, nhưng mà nhục, nhục lắm. Một thằng đàn ông 24 tuổi, lớn đùng rồi còn mê gái, bị gái bất lương lừa. Ôi thế thì còn mặt mũi nào mà đứng trên giang hồ nữa.
Thỉnh thoảng đọc trên báo, có mấy vụ bị lừa tình, lừa tiền. Mấy thằng chip hôi bồng bột ngu dốt, đi cứu net đấy. Rồi bị bọn nó lột sạch ví. Đưa lên báo cả xã hội biết. Nhục lắm. Đấy, chính tôi đấy, tôi cũng sắp nhục thế đấy. Nghĩ thế rùng cả mình.
Sợ đếch gì nhỉ? Đường còn đông thế này. Ga thì ngay gần, cướp tiền thế nào được. Mà trông em thánh thiện lắm, đã bảo không thể là cave cơ mà. Cave thì nó đi ngủ qua đêm với thằng khác chứ nó ra ga làm chó gì. Ơ nhưng mà cũng có thể cave về quê thăm mẹ nên cần ra ga... Không không thể nào, em ý không thể là cave được. Cave? Không phải cave? Cave? Không phải cave? Chả lẽ đang đi xe máy lại thả 2 tay ra Uyn, tay phải thắng thì không phải cave, tay trái thắng thì em là cave.
Tôi đi chầm chậm. Vừa đi vừa mông lung như thế.
- Ôi..
Em dang 2 tay ôm lấy tôi. Ngực em chạm vào lưng tôi. Tay bóp mạnh.
Tức là thế này. Bởi vì tôi đang suy nghĩ rối bời, nên đi đường chả chú ý gì hết. Đến đoạn ngã tư có một thằng cu Dream phóng ngang qua. Em sợ quá mới "Ôi" lên một tiếng rồi ôm béng lấy tôi. Ngực em chạm vào lưng tôi. Đương nhiên. Tay bóp mạnh. Không phải tay em bóp tôi mạnh, mà la tay tôi bóp phanh mạnh.
Sự cố xảy xa trong tích tắc thôi. Ngực em mềm mại quá Xao xuyến xao xuyến..
- Anh xin lỗi..
Tôi quay lại nhìn em. Trông em hốt hoảng, thất thần. Mặt tôi với em kề sát nhau rồi. Em xinh dã man tàn bạo. Sợ hãi vì suýt đâm, trông em yếu đuối lắm. Em không thể là cave được. Dứt khoát thế. Cave chắc nó đã gào lên hay chửi rủa ngay rồi, phỏng ạ?
Tự nhiên sau cú va chạm giới tính chỉ trong tích tắc ấy, trong đầu óc tôi len lỏi vài ý nghĩ xấu xa. Thật là em không quyến rũ quá thì cũng chả nghĩ thế đâu. Này cái này rất bình thường, đàn ông thỉnh thoảng nghĩ đen tối một tí là chuyện thường thôi, hành động vẫn lỗi lạc là được, ok?
Đi tiếp. Mk lại nghĩ đen tối rồi.
Sắp đến ga rồi. Sắp chia tay rồi. Nghĩ tí có sao đâu.
Trong đầu tôi phảng phất 2 câu.
Em là ai, ma nữ hay nàng tiên?
Em còn nhỏ hay đã quá vị thành niên?
Em đập đập vào vai tôi, nói khẽ:
- Thôi em không ra ga nữa đâu.
Á à... Cô em bắt đầu giở trò rồi đấy! Không ra ga nữa, định kéo anh ra đâu vắng vẻ rồi thịt luộc chấm mắm tôm anh hả. Rốt cục thì cũng hiện nguyên hình rồi, trông rõ là thánh thiện quyến rũ, hóa ra là ma nữ. Ma nữ xinh đẹp ơi, định lột sạch anh á? Đừng hòng nhé! Anh quách tỉnh lắm.
- Ơ thế đi đâu? Sao em bảo cần ra ga?
- Thôi anh đèo em ra hồ Gươm đi, được không ạ?
Mẹ, em này định cướp cạn ở giữa trung tâm thành phố à? Hồ Gươm đông thế làm sao nó giở trò với mình được nhỉ? A đoán ra rồi, chắc định dụ mình vào ngồi ghế đá tâm sự, xong chờ đến khuya vắng vẻ, giở trò khêu gợi ra để thu phục mình. Ghê gớm đấy, nhưng bài cũ quá rồi, anh bắt vở ngay. Thì cứ đèo nó ra hồ, xem thế cục biến chuyển thế nào rồi tính.
- Ừ ra hồ Gươm, cụ thể là phố nào hả em?
- Lượn hồ đi anh, khi nào anh phải về thì em xuống.
Ơ mk, lượn quanh hồ làm gì nhỉ? Hay nó nhận ra mình nghi ngờ nên đổi bài. Thôi chết đúng rồi, ẻm thấy mình lưỡng lự, định chuyển chiến thuật mới đây. Chắc không dụ vào ngồi ghế đá nữa mà lợi dụng ngồi sau để nô tì hay mùi xoa vào lưng mình. Cao cường thật. Thôi bye bye em thôi, thả béng xuống cho gọn.
Chợt nhớ lại vừa nãy tôi phanh gấp. Em chạm ngực mềm mại vào lưng.
Lúc đấy xao xuyến..
Giờ em còn chủ động.
Thì còn thích hơn.
Lỡ em còn rau thơm.
Thì chịu sao nổi
- Ok.
Chỉ muốn vả ngay vào mồm. Sao lại ok làm cái gì, ngu thế. Đang định thả nó đi cơ mà. Ok thì thôi chết rồi, biết là cạm bẫy mà vẫn chui vào, tẹo nữa giãy giụa kêu cứu à?
- Nếu anh ngại thì thôi, anh cứ đèo em ra Hồ thôi.
Tôi chỉnh lại gương xe, thoáng nhìn em qua đó. Bất chợt suy nghĩ giằng xé. Em có khác gì Tiểu Long Nữ đâu, da như làn băng mỏng, em đẹp đẽ và mong manh như ngọn thu phong. Có một cái gì đó u uất trên nét mặt em. Khuôn mặt hờ hững và sầu muộn. Không thể có ác ý hay toan tính mưu mô trên gương mặt này được. Hay tôi đã nhầm? Tôi bị kích thích và tò mò cực độ về người con gái lạ này.
- Không sao, anh cũng rảnh thôi. Mà đi xe anh thế này, người lạ, em không ngại à?
- Đi lượn thôi, em mỏi chân nên không muốn đi bộ nữa. Anh làm gì được em mà em ngại?
- Con gái mà đi lang thang với người lạ thế này không tốt đâu nhé. Con gái nết na trước 10h là về nhà với bố mẹ rồi.
- Em có phải con gái ngoan đâu.
- Thôi đi một lát rồi anh đèo em về nhà nhé?
- Dạ thôi anh.
Giọng em chứa đầy tâm sự u uất. Em đang gặp khó khăn và rắc rối. Chắc chắn thế rồi. Tôi phải tìm hiểu và giúp đỡ em.
- Em ăn kem không?
- Vâng cũng được ạ.
Hai que kem đậu xanh Tràng Tiền, tôi và em ngồi bệt ở thềm Nhà Hát Lớn.
- Em tên là gì thế?
- Em tên là Thủy. Anh tên gì ạ?
- Anh hỏi thật nhé, sao em đi tối một mình thế này. Về nhà đi - Không trả lời, tôi hỏi tiếp luôn.
- Thôi em không về mà.
- Thế không về thì ngủ ngoài đường à?
- Không, ngủ ngoài đường làm gì. Em vào khách sạn hay đâu chả được.
- Vớ vẩn, sao không về nhà???
- Em vừa cãi nhau với bố mẹ, bố mẹ em bảo không nhận con cái nữa rồi - Giọng em chói lên, có vẻ uất ức lắm.
- Thôi được rồi, ăn kem đi...
Chờ que kem của em mỏng dẹt đi, tôi lại hỏi em. Nhưng em nhất quyết không nói lý do, và cũng không chịu về nhà. Em hỏi tôi có khách sạn nào phòng rẻ rẻ không, vì em mang theo có 500.000đ. Chả còn cách nào khác, tôi đèo em tới một nhà nghỉ.
- Không đi đâu nữa nhé, ngủ luôn đi rồi mai về.
- Vâng cám ơn anh.
- Mai phải về đấy, ngại không nhờ bạn thì trưa mai anh qua đèo em về nhé.
- Vâng ạ.
- Em có di động không cho anh số đi.
Em đọc SDT cho tôi rồi tạm biệt. Tôi phóng xe về, lúc đó đã là 11h đêm, lòng áy náy và nghi hoặc vô cùng.
Tháng 11 là một tháng đầy ắp kỷ niệm và nỗi nhớ. Đầu đông, từng đợt gió phả vào làm tôi nhớ em da diết. Đầu đông, những u sầu, xúc cảm khi xưa trở lại ồ ạt. Tôi cứ phải gánh vác mãi không bao giờ thoát sao? Con đường thơ mộng cùng những kỷ niệm êm đềm ngày xưa, sao lại tự đánh mất? Qua mỗi năm, nỗi đau nhẹ nhàng hơn nhưng không tài nào dứt được. Em giờ ở đâu? Có nên kiếm tìm một bóng dáng thân thương, nhưng mảnh hồn kia đã đi xa trong vô nghĩa? Rồi thời gian sẽ lấp đầy, và con đường cũ chỉ còn những vệt nắng phủ tràn. Ừ thôi, chỉ là quá khứ, đã bao năm rồi? Quên đi....
-----------------------------------------------------------
Một ngày mệt mỏi rã rời.
Nhưng đêm đó tôi không ngủ được.
2h đêm. Mắt tôi mở to sau một cơn gió nhẹ lướt qua cửa sổ. Thật xấu hổ, tôi đã nghĩ ra sao về một cô gái tốt? Chỉ vẻ ngoài của em đã lột tả tất cả. Chắc chắn em là một cô bé ngoan, chỉ là em trẻ con thôi, em cãi nhau gì với bố mẹ mà ức đến nỗi bỏ nhà đi lang thang, ngủ ngoài đường chứ? Tôi đã nghĩ gì về em? Tôi đã từng tưởng em là cave đấy, thật khốn nạn quá. Tôi, một thằng khốn nạn đang day dứt và trằn trọc thế đấy. Dứt khoát mai phải đưa em về, như thế mới bớt áy náy vì đã nghĩ oan uổng cho em.
Lại một làn gió mát. Trong không gian quạnh hiu, tôi nhớ dáng hình em. Em tên là Thuỷ nhỉ? Tệ thật, còn chưa biết em bao nhiêu tuổi nữa. Vẻ thanh cao của em, cặp mắt sâu và u uất của em cứ hiện ra: những nét đẹp sang trọng và bí ẩn. Bất chợt nhớ đến em như vậy và thấy bồi hồi. Gương mặt của em thật sự làm tôi ấn tượng...
Tôi cũng không nhớ hôm đó tôi ngủ lúc mấy giờ. Chắc tầm 4h hay 5h sáng.
Cả sáng hôm sau tôi nhấp nhổm không yên. Trưa tôi phóng tới chỗ em.
Em ra mở cửa cho tôi với bộ mặt tươi tỉnh hơn.
- Em vừa ngủ dậy đấy à?
- Đâu em dậy lâu rồi, cả sáng ngồi xem ti vi chán quá.
- Ăn gì chưa?
- Chưa ạ.
- Thế đi ăn trưa rồi anh đèo em về nhà nhé.
- Thôi... đi ăn trưa thôi, không về nhà đâu.
- Ơ... thôi cứ đi ăn đã. Không ăn đói chết.
- Thôi anh đi ăn đi, em ngồi xem ti vi rồi khi nào đói em tự ra ngoài ăn.
- Không thôi gì hết, đi ăn với anh nào - Vừa nói tôi vừa đẩy em ra ngoài.
Sau khi em thanh toán tiền phòng, tôi đèo em lên Pis ở Tông Đản. Quán này em gái Zz và Kike chỉ cho tôi biết. Ở đây vẳng vẻ dễ chịu, đồ ăn trưa khá ngon và phục vụ cũng khá chu đáo.
- Anh bảo này, em về nhà đi. Em đi một ngày thế bố mẹ em lo lắm đấy. Mà bố mẹ em có gọi điện cho em không?
- Thôi em không về đâu, bố mẹ em không nhận em là con nữa cơ mà. Em tắt máy rồi.
- Bố mẹ em nói thế thôi, em đi một ngày bố mẹ em sợ lắm rồi. Thật đấy. Về không dám mắng mỏ gì em nữa đâu, yên tâm đi.
- Thôi em không về mà. Anh ăn gì gọi đi - Giọng em chói lên đầy tâm sự và bức xúc, giống tối hôm trước.
- Thế kể anh nghe chuyện của em đi. Không phải tò mò nhưng mà.. nếu kể được thì kể. Nói ra cho nhẹ người mà, nhớ?
Quả thật, bên em bây giờ chỉ có tôi. Em chẳng liên lạc với ai vì sợ bạn bè sẽ bắt em về nhà. Em chia sẻ với tôi toàn bộ chuyện của em trong khi tôi đánh chén suất cơm và uống nước dưa hấu. Em sinh năm 85 và có một thằng người yêu. Thằng thổ tả đấy không hiểu ăn phải bả gì hay chưa tiêm vắc xin chó dại mà lại bỏ em. Nghĩ cũng lạ thật vì yêu được một cô gái xinh đẹp thế này quả không dễ, nói gì đến chia tay. Lúc em kể đến đấy tôi vô cùng phẫn nộ. Tôi mà là thằng đấy thì không ngu gì tôi làm thế. Đó cũng là mối tình đầu của em và chỉ chóng vánh trong 2 tháng trời. Giời ơi mà thằng ôn đấy làm gì em chưa thì tôi cũng không biết, em chả kể cho tôi gì cả. Em buồn và tuyệt vọng, đi uống rượu với bạn. Chỉ thế thôi, chỉ thế thôi mà bố mẹ em mắng nhiếc rồi không nhận con cái, bố mẹ em sao quá đáng thế chứ....
Em mím chặt cặp môi xinh như để nén tiếng nấc. Cúi mặt cầm cốc nước lên uống.
- Thôi ăn đi em, nguội hết rồi.
Tôi thấy thương em lắm. Chuyện chia tay thì gặp nhiều nhưng mà trước một cô gái yếu đuối không ai che chở, không có chỗ dựa như thế này, cái lòng bao dung của tôi nó càng lớn hơn. Tôi cũng chả muốn em về nhà trong ngày hôm nay nữa, tôi muốn ở gần em.
- Thế nên em không về nhà đâu, ít ra là đi vài hôm. Ở một mình cũng thích, muốn làm gì thì làm chả ai quản lý.
- Ừ rồi, không bắt về nữa đâu.
- Ở đấy một ngày mất 120 000. Khi nào hết tiền thì em về.
- Tức là em định ở đấy 3 ngày nữa hả?
- Vâng, 3 ngày nữa. Anh nhớ giỏi nhỉ. Nhớ là em mang theo có 500 000.
- 3 ngày là không kể ăn uống ấy. Thôi tối nay anh mang đồ ăn qua cho. Đừng có đi lang thang đâu đấy.
- Anh tốt với em thế... Không cần mang đâu em tự ra ngoài ăn.
- Thích thế còn gì, có người phục vụ tận nơi. Thôi ăn nhanh lên nào, anh sắp đến giờ làm rồi!
Tự nhiên tôi thấy vui vui. Ở bên cạnh em bây giờ tôi thực sự có ý nghĩa. Tôi thích vẻ hồn nhiên của em. Mả cha cái thằng nào bỏ em. Ờ nhưng không thế thì chắc tôi với em cũng chẳng gặp nhau, hay đây là duyên phận? Tôi cảm giác tôi và em sẽ đồng cảm, thân thiết và chia sẽ được nhiều khi ở bên nhau. Mới gặp em thôi nhưng cảm giác gần gũi và thân thương lắm. Cạnh em, tôi chợt nhớ lại những xúc cảm lãng mạn, hồn nhiên và cuồng si ngày trước...
Tối sẽ gặp lại em, và phải làm cho em vui mới được. Nhất định thế.
7h tối. Tôi gõ cửa phòng em, trong tay cầm hai suất cơm văn phòng.
- Ơ anh đấy à?
Em cười. Lần đầu tiên tôi thấy em cười, dịu dàng và đằm thắm. Một nụ cười làm bất cứ ai cũng bớt mệt nhoài, nụ cười làm tan chảy mọi âu lo phiền muộn. Tôi chìa một suất cơm đưa cho em:
- Đói rồi đúng không? Ăn đi em...
Tôi với em vừa ngồi xem tivi vừa ăn cùng nhau. Chúng tôi như hai người bạn lâu lắm mới gặp lại, tự nhiên và thân mật. Vừa ăn tôi vừa liếc nhìn em, trông em tươi tỉnh hơn nhiều rồi. Và lạ thật, càng nhìn tôi càng thấy em xinh.
- Không được nhìn.. Anh ăn đi chứ.
- Ừ ừ...
- Ơ kìa nhìn gì thế, nhìn thế làm sao em ăn được, quay đi!!!
- Thuỷ này, tí nữa đi dạo nhé?
- Đi đâu hả anh?
- Đi ăn kem với lượn hồ giống hôm trước ấy...
- Anh không bận hả? Không bận thì đi!
Tối bắt đầu mát lạnh, thời tiết chuyển mùa, sắp sang Đông thật rồi. Em quyết định không ăn kem nữa mà uống trà sữa. Chúng tôi ngồi ở vườn Hồng.
- Lại cười rồi kìa, bớt chán chưa nào?
- Thấy em cười rồi còn hỏi. Cám ơn anh nhé, anh thật là tốt, tự nhiên chịu đi cùng em rồi mua cho em đủ thứ.
- Thôi mai về nhà đi không bố mẹ em cuống cuồng lên đấy.
- Vâng... Nhưng mà... về bây giờ chả biết gặp bố mẹ sẽ nói gì nữa anh ạ.
Thế là em sắp về thật rồi. Em có vẻ quý và nghe lời tôi đấy chứ. SDT của em tôi đã lưu, gặp lại em có khó gì? Nhưng tôi vẫn cảm thấy cái gì đó hụt hẫng ghê gớm. Thế giới này chỉ có hai chúng tôi, và em tựa vào tôi. Tôi đến với em tự nhiên, thầm lặng, che chở và vỗ về em. Ngày mai thì sao? Mọi thứ sẽ hoàn toàn khác, liệu còn dễ dàng gặp lại nhau không? Liệu em còn thủ thỉ tâm sự cuộc sống của em không? Liệu còn cảm giác gần gũi thân thương không, hay chỉ là hai người bạn chớp nhoáng, thoáng đến rồi cũng sẽ đi nhanh?
- Em thích nằm trên cỏ cực - Vừa nói em vừa ngả người xuống lớp cỏ xanh mịn đằng sau, ngửa mặt lên trời. Ánh mắt tư lự xa xăm.
Tôi nghiêng người chống tay gối đầu, quay sang ngắm em. Tối nhìn em còn đẹp hơn nữa. Vẫn cái vẻ đẹp thanh cao, trong sáng, ngây thơ đến kỳ lạ. Tôi đang thích em sao? Thật thế không? Thích vì cái gì vậy? Chỉ vì vẻ đẹp và hoàn cảnh éo le của em à? Phù phiếm quá. Nhưng trước giờ đàn ông vẫn thường thế, trước cái đẹp mong manh và yếu đuối, chính là lúc tình cảm sinh sôi....
Tôi uể oải quay đi, gục hẳn xuống bãi cỏ và ngửa mặt lên trời nhìn màn đêm lạnh lẽo. Chúng tôi chẳng ai nói gì và tận hưởng những giây phút tĩnh lặng bên nhau.
Gió mạnh dần lên. Người xung quanh thưa thớt, lục tục kéo nhau về. Vắng lặng. Ruột gan tôi cồn cào khó chịu, tôi muốn quay sang và phơi mở tâm hồn, tôi muốn nói rằng tôi rất quý em, rất mến em, rất có cảm tình với em, rất.... thích em.
Có tiếng nấc vang lên. Chợt quay sang nhìn em, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
- Em sao thế? - Tôi buột miệng hỏi một câu rất vô duyên.
- Em không sao...
Em ngồi thẳng dậy gạt nước mắt, vuốt lại tóc. Mặt em cúi gằm vài giây, vai rung lên bần bật. Nấc lên từng tiếng, em đưa cả hai tay ôm lấy quay đi... Hẳn là mối tình chóng vánh của em, mặc dù không sâu sắc nhưng cũng không hề dễ lãng quên.
Nhói ở tim, cảm giác yêu thương và xót xa..
Và cả sự bất lực, trước những giọt nước mắt đang tuôn trào.
Tôi choàng tay ôm lấy bờ vai em.
Vỗ nhẹ và im lặng.
Em ngã vào lòng tôi.
Tôi chẳng biết nói gì.
Chỉ thấy lâng lâng và dịu ngọt.
Tôi đang sung sướng trước một cô gái với tâm trạng khốn cùng và đau khổ.
- Khóc cho nhẹ bớt đi rồi đừng nghĩ nữa, mọi chuyện qua cả rồi mà...
- Em xin lỗi, thôi về đi anh.
Tôi đèo em về nhà nghỉ. Chia tay em trước cửa phòng em.
- Vừa này khóc rồi nhé, bây giờ ngủ luôn đi, không buồn nữa, mai về rồi, nhớ chưa?
- Anh về luôn à?
- Chả về luôn thì đi chơi đâu nữa?
- Anh về muộn có sao không?
- Không, không sao, mấy giờ về cũng được.
- Thế ở lại nói chuyện với em đi, em ở một mình buồn là lại khóc đấy.
Lúc đó là hơn 10h tối.
Tôi lặng lẽ ngồi xuống cạnh em.
Cặp má em ửng đỏ, đôi mắt ướt chớp chớp. Dường như em ngượng vì đã đòi hỏi tôi ở lại cùng.
Tôi với tay lấy điều khiển tivi.
Đang có một bộ phim Hàn Quốc. Em cũng nhướng mắt vào màn hình.
Trong đó có 2 sinh viên đang đối thoại. Bỗng nhiên, thằng con trai ôm chầm lấy đứa con gái. Phim thật vô duyên quá. Tôi nhìn em, em vờ như không biết, mắt dán vào màn hình.
Chẳng biết nói gì, tôi lại xem ti vi tiếp. Thật lố bịch, 2 đứa sinh viên trong phim đang cuồng nhiệt sờ soạng, doay dụi vào nhau.
- Vớ vẩn thật - Tôi buột miệng nói linh tinh cho có.
Em im lặng, ánh mắt vô hồn như chẳng hướng tới đâu. Vẻ mặt em khắc khoải và ủ dột.
- Thuỷ, anh không biết chuyện của em thế nào. Nhưng, đừng buồn nữa, không đáng đâu. Người yêu cũ em không xứng đáng với em, hiểu không? - Tôi hùng hồn nói một câu đầy lý thuyết nhưng vô cắn cứ.
Em quay sang nhìn thẳng tôi. Một ánh mắt biết ơn và trìu mến. Em khẽ gật đầu.
- Mai về nhà, rồi thời gian sẽ giúp em, mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi...
Em lại khẽ gật đầu.
Ngay lúc này tôi có một ước mơ cháy bỏng, đó là ôm ngay em vào lòng, giống như lúc ban nãy em ngã vào tôi vậy. Tôi biết trong những khoảnh khắc buồn bã yếu đuối như thế này, con gái sẽ dễ ngã gục trước một người đàn ông hết lòng quan tâm và nhiệt thành yêu thương. Nhưng liệu có nên lợi dụng hoàn cảnh éo le của em để đạt tới mục đích của mình như thế không? Tình cảm của tôi với em mãnh liệt nhưng chưa sâu sắc, tôi phải làm sao đây?
Thế nhưng hình như, cái tình cảm chớm nở chưa sâu sắc đấy đã đạt tới mức cuồng si rồi. Đối với tôi, kìm hãm tình cảm là một điều rất khó.
Tôi không kiềm chế được những xúc cảm của bản thân hơn nữa.
- Anh sẽ ở cạnh em...
Tôi nắm lấy bàn tay bé nhỏ của em.
Tay em run lên.
Thực ra tôi cũng run nhưng vẫn cố gắng tỏ ra dứt khoát và cứng cỏi.
Em chớp mắt nhìn tôi, vẫn một cái nhìn biết ơn và âu yếm.
Tôi choàng tay kéo em vào lòng.
Một lần nữa, má em ngả vào ngực tôi.
Lại một lần nữa, lâng lâng và dịu ngọt.
Bộ óc cằn cỗi của tôi bừng lên những tình cảm khát vọng cao quý. Anh muốn ở bên em mãi, Thuỷ ạ. Tôi không còn nhớ là tôi chỉ nghĩ thế hay đã thốt hẳn ra những lời như vậy.
Nhưng còn gì quan trọng nữa, tôi và em đã hoà làm một.
Tay em và tôi cùng siết chặt nhau hơn.
Cả hai ngả người ra tấm nệm phía sau.
Đêm nay tôi sẽ ở lại đây ư?
Mặt 2 chúng tôi kề sát nhau, và 2 đôi mắt cùng khép lại...
Tất cả những gì tôi đang viết, đều là sự thật mà tôi trải qua.
Tôi là một người nhiều tình cảm và sống mở.
Nhưng không phải bất cứ điều gì cũng có thể sẻ chia nơi public.
Câu chuyện này tôi viết lại, tất nhiên có lý do của nó.
Nếu ai nói rằng tôi hư cấu hay bịa đặt, tôi không quan tâm.
Đây là một kỷ niệm ngọt nào vào đầu tháng 11 năm 2006.
Khi chúng tôi bên nhau, lúc ấy.
Và tôi chuẩn bị đặt lên môi em một nụ hôn mãnh liệt.
Thì em biến mất.
Tất cả chỉ là một giấc mơ.
Một giấc mơ dài và ngọt ngào.
Sẽ không có giấc mơ nào ấn tượng và làm tôi nhớ hơn thế.
Đến giờ tôi vẫn nhớ từng chi tiết, lời nói từ lúc ban đầu gặp gỡ em tại đường Tràng Thi, sau đó ra sao, ngày hôm sau thế nào, tình cảm từ phía tôi nảy nở và cuồng nhiệt... Từng nét mặt u uất, vẻ đẹp sang trọng của em, tôi sẽ không quên.
Nhưng thực tế, cằn cỗi và nghiệt ngã.
Chuông đồng hồ reo và tôi choàng tỉnh.
Tôi muốn ngủ với em thêm một lát, một tí tẹo thôi, nhưng cuộc đời thật trớ trêu.
Giá như...song muộn quá rồi...
Anh muốn ngủ với em thêm một lát ...
Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009
CÓ CHỒNG 3 NĂM VẪN CÒN TRINH!!!!SHOCK MÀ HAY!!
Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.” Ngân tím tái mặt mày. Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay. Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay, mà vì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng. Anh đã làm tất cả để cô nghĩ rằng, anh và cô sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn cô nát tan chỉ bằng sự thừa nhận trắng trợn.
Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờ vợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngân quờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình. Toàn thân Minh nóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Một khoảng lặng sau đó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im, rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anh tìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sự ghê tởm. Nước mắt chồng làm ướt rượi khuôn mặt cô. Ngân cười mỉa mai: "Thằng gay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ". Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệu rã.
Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi, Ngân luôn dành cho Minh những lời cay nghiệt khi trong lòng rạo rực yêu đương nhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai? Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính, cô vẫn muốn anh làm tình với cô một lần.
Đêm đầu tiên, cô đã uống say mèm...
Vợ chồng thì phải có ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệm như bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn không thể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.
Có hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng. Cũng giống như việc chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ám ảnh và tức tối. Thân thể ấy, cô có cảm tưởng quen thuộc như chính da thịt mình. Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.
Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà hay không. Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.
Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Ngân thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh. Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thân thể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đàn bà yêu họ. Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi. Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước:"Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?".
Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Minh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.
Cô ao ước được một lần chạm vào thân thể người chồng yêu quý của mình...
Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt. Ngân thì không nề nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nề nếp. Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng cô lại thường gọi về trêu ngươi kiểu: "Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, ok?".
Minh không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy ba giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa. Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá. Minh nằm im nhìn vợ lồng lộn, lôi toạc quần áo trên người chồng. Những lúc ấy, Ngân thường nhìn vào thân hình vạm vỡ của anh, cười khùng khục và vuốt ve một cách thô bạo. Sao đời cô khốn nạn như thế?
Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm khao khát chồng mình. Minh dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Vì lẽ đó mà cô thường không cần phải kìm nén sự hung hãn. Và khi đã thấm mệt, cô lại lặng im nằm gọn trong lòng chồng ngủ lịm. Cô cũng biết, rất nhiều lần Minh tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồng ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.
Đôi khi cô không chịu nổi cái bóng người lặng lẽ cam chịu của Minh, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần Minh dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi. Ngân vẫn tin Minh còn yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được.
Chỉ một lần, Minh nổi nóng và hất Ngân ra khỏi thân thể anh. Đấy là khi Ngân cất lời cay đắng: "Chúng ta sẽ có một đứa con". Vậy mà anh chồm dậy một cách hoảng loạn và dữ dội. Ngân chỉ biết nhìn chồng mà cười ra nước mắt: "Ôi! Một thằng gay đạo đức... Người yêu anh cấm không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?". Minh chẳng nói gì, anh đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng Ngân biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào?
Ngân biết rồi một ngày Minh sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy: "Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy". Ngân gật đầu lạnh giá. Sẽ thế thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Ngân mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ty, Minh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.
Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự cô đơn... Nhất quyết cô phải tìm anh!
Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Ngân thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy. Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi. Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kỹ hơn bao giờ hết. Ngân biết rất rõ, thời gian mình sống với chồng chỉ được tính từng ngày, và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.
Nhưng Ngân không biết rằng anh lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ngân mở cửa, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại: “Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc. Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh. Người đàn ông sau này đến với em sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi...”.
Minh nhiễm HIV. Kết quả này có trước ngày cưới đúng 5 ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh. Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Ngân khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà Minh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Ngân khóc, tức tưởi: "Tại sao anh không phải gay?".
Thà rằng Minh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã.
Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờ vợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngân quờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình. Toàn thân Minh nóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Một khoảng lặng sau đó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im, rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anh tìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sự ghê tởm. Nước mắt chồng làm ướt rượi khuôn mặt cô. Ngân cười mỉa mai: "Thằng gay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ". Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệu rã.
Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi, Ngân luôn dành cho Minh những lời cay nghiệt khi trong lòng rạo rực yêu đương nhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai? Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính, cô vẫn muốn anh làm tình với cô một lần.
Đêm đầu tiên, cô đã uống say mèm...
Vợ chồng thì phải có ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệm như bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn không thể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.
Có hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng. Cũng giống như việc chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ám ảnh và tức tối. Thân thể ấy, cô có cảm tưởng quen thuộc như chính da thịt mình. Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.
Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà hay không. Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.
Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Ngân thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh. Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thân thể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đàn bà yêu họ. Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi. Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước:"Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?".
Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Minh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.
Cô ao ước được một lần chạm vào thân thể người chồng yêu quý của mình...
Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt. Ngân thì không nề nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nề nếp. Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng cô lại thường gọi về trêu ngươi kiểu: "Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, ok?".
Minh không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy ba giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa. Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá. Minh nằm im nhìn vợ lồng lộn, lôi toạc quần áo trên người chồng. Những lúc ấy, Ngân thường nhìn vào thân hình vạm vỡ của anh, cười khùng khục và vuốt ve một cách thô bạo. Sao đời cô khốn nạn như thế?
Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm khao khát chồng mình. Minh dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Vì lẽ đó mà cô thường không cần phải kìm nén sự hung hãn. Và khi đã thấm mệt, cô lại lặng im nằm gọn trong lòng chồng ngủ lịm. Cô cũng biết, rất nhiều lần Minh tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồng ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.
Đôi khi cô không chịu nổi cái bóng người lặng lẽ cam chịu của Minh, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần Minh dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi. Ngân vẫn tin Minh còn yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được.
Chỉ một lần, Minh nổi nóng và hất Ngân ra khỏi thân thể anh. Đấy là khi Ngân cất lời cay đắng: "Chúng ta sẽ có một đứa con". Vậy mà anh chồm dậy một cách hoảng loạn và dữ dội. Ngân chỉ biết nhìn chồng mà cười ra nước mắt: "Ôi! Một thằng gay đạo đức... Người yêu anh cấm không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?". Minh chẳng nói gì, anh đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng Ngân biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào?
Ngân biết rồi một ngày Minh sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy: "Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy". Ngân gật đầu lạnh giá. Sẽ thế thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Ngân mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ty, Minh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.
Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự cô đơn... Nhất quyết cô phải tìm anh!
Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Ngân thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy. Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi. Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kỹ hơn bao giờ hết. Ngân biết rất rõ, thời gian mình sống với chồng chỉ được tính từng ngày, và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.
Nhưng Ngân không biết rằng anh lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ngân mở cửa, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại: “Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc. Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh. Người đàn ông sau này đến với em sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi...”.
Minh nhiễm HIV. Kết quả này có trước ngày cưới đúng 5 ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh. Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Ngân khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà Minh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Ngân khóc, tức tưởi: "Tại sao anh không phải gay?".
Thà rằng Minh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã.
Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2009
10 câu tán gái tuyệt đỉnh của anhpham! ^^
1/ Liệu cha của em có phải là một tay trộm hay không? Vì ông ấy đã lấy cắp những vì sao trên trời và đưa chúng vào mắt em.
2/ Khi ngã từ thiên đường xuống trần gian em có đau không?
3/ Hẳn là em đã mỏi nhừ, vì em chạy trong tâm trí anh suốt cả ngày.
4/ Xin lỗi tôi đã làm mất số điện thoại của mình. Tôi có thể mượn số của cô được không?
5/ Cô có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không, hay để tôi đi qua một lần nữa?
6/ Xin lỗi cô, cô có hôn người lạ không? Không à? Vậy thì hãy để tôi tự giới thiệu nhé.
7/ Chân em có đau khi chạy suốt đêm trong giấc mơ của anh không?
8/ Tôi mới tới thành phố này. Liệu em có thể chỉ dẫn cho tôi đến căn hộ của em được không?
9/ Xin hỏi cô có bản đồ không? Tôi cứ bị lạc hoài trong đôi mắt cô.
10/ Điều duy nhất đôi mắt em chưa nói cho anh biết là tên của em.
__________________
2/ Khi ngã từ thiên đường xuống trần gian em có đau không?
3/ Hẳn là em đã mỏi nhừ, vì em chạy trong tâm trí anh suốt cả ngày.
4/ Xin lỗi tôi đã làm mất số điện thoại của mình. Tôi có thể mượn số của cô được không?
5/ Cô có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không, hay để tôi đi qua một lần nữa?
6/ Xin lỗi cô, cô có hôn người lạ không? Không à? Vậy thì hãy để tôi tự giới thiệu nhé.
7/ Chân em có đau khi chạy suốt đêm trong giấc mơ của anh không?
8/ Tôi mới tới thành phố này. Liệu em có thể chỉ dẫn cho tôi đến căn hộ của em được không?
9/ Xin hỏi cô có bản đồ không? Tôi cứ bị lạc hoài trong đôi mắt cô.
10/ Điều duy nhất đôi mắt em chưa nói cho anh biết là tên của em.
__________________
Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009
Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009
TIN NHẮN...........
.jpg)
Tin nhắn gửi nhầm đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất.
Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: "Em nhớ anh!" Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.
Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.
Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.
Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh.
Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động...
Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: "Em đang ở đâu thế?" "Em đang trên xe buýt". "Bao giờ anh về đến nhà?" "10 phút nữa".
Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới.
Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy.
Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất...
Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?
Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: "Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở... Em đến ngay nhé!" Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà.
Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh.
Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình.
Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: "Anh... Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?" Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: "Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi". Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.
Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!
Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2009
Ngày giỗ tổ buồn chán ^_^!!!

Biết mình nhan sắc chỉ ở mức tầm tầm, cũng chẳng có gì nổi bật nên chuyện kiếm được một “đại gia” cho...oai với bạn bè là điều thật khó. Bởi vậy, nhiều cô nàng đã dựng chuyện mà kiêu với bạn bè!Dạo gần đây, cả lớp 11K (trường ND) được cô nàng N cho một phen “lác mắt”, khi ngày nào cũng được chứng kiến cảnh N được một chàng trông cực tây, ăn mặc hợp xì tai, đi con SH cáu cạnh đưa đón. Bạn bè hỏi han, N không ngần ngại khoe rằng chàng đó chính là “bồ” của mình, một việt kiều, sống ở Mỹ từ nhỏ mới về. Chưa hết, N liên tục khoe khéo rằng chàng giàu có ra sao, nam tính thế nào. Đồng thời để “thần tượng hóa” tình yêu của mình, N còn bịa ra đủ kiểu, nào là chàng đã vất vả “cưa cẩm” mình ra sao, rồi yêu thương mình nhiều đến mức nào, lại còn dự định, bao giờ N học xong, sẽ đón N qua luôn bên Mỹ định cư. Ai cũng trầm trồ, ghen tị vì số N “hên”, quá bình thường mà tự dưng lại “vớ” được một “chàng hoàng tử” tuyệt vời.
Thế nhưng, trong một lần đi dự sinh nhật người quen, một cô bạn cùng lớp của N lại gặp đúng anh chàng “hoàng tử” của N tại đó. Bắt chuyện hỏi han, mới vỡ lẽ ra rằng anh ta không phải người yêu, mà chỉ là...anh họ, có đi Mỹ vài năm, mới về Việt Nam, chưa đi làm gì nên nhiều thời gian rảnh. Bởi vậy nghe N năn nỉ nhờ đưa đi học rồi đón về, anh chàng đồng ý luôn, chứ nào có yêu với đương gì...
Ngay hôm sau, câu chuyện của N lập tức đến tai cả lớp, N xấu hổ, chẳng còn lỗ nẻ nào mà chui xuống. Cô nàng gần như bị tẩy chay vì tính “sĩ diện hão”.
Cũng mơ ước yêu được “đại gia” để “vênh” với bạn bè, nhưng đợi mãi, cô nàng B (trường VT) vẫn chưa được chàng lắm tiền nhiều của nào để ý đến. Đang buồn thiu thì B bỗng nảy ra một...ý tưởng hay ho. Chuyện là, bố của B vốn làm lái xe cho một ông giám đốc, nên B giả vờ lúc nào cũng ốm yếu, mệt mỏi, không thể tự đi đến trường được để bố đưa đi. Chiều con gái, sáng sáng bố B đều chở B đến trường rồi mới đi làm. Vậy là B được dịp “vênh” hết cỡ, khi ngày nào cũng bước xuống từ một chiếc xe con rất xịn. Bạn bè xì xầm rằng người yêu của B "biệt phái" cả một tài xế chuyên đưa nàng đi học. Nghe vậy B lại càng sung sướng, và tất nhiên chẳng hề phủ nhận, thậm chí còn sung sướng, khoe thêm đủ điều.
Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lộ ra khi B liên tục bị điểm kém, bố B gọi điện đến nhà lớp trưởng hỏi han tình hình học tập của B ở lớp thế nào, lại còn nói thêm rằng: “Ở lớp nó có hay mệt mỏi không cháu. Dạo gần đây nó kêu mệt suốt, sáng nào bác cũng phải đưa đi học. Có khi tại mệt quá nên ảnh hưởng đến học tập chăng”...
Vậy là, “đại gia” của B đã bị...lộ tẩy, B phải nhận kết cục chẳng vui vẻ hơn cô nàng A trong câu chuyện trên là mấy!
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)



.jpg)
