Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2009

10 câu tán gái tuyệt đỉnh của anhpham! ^^

1/ Liệu cha của em có phải là một tay trộm hay không? Vì ông ấy đã lấy cắp những vì sao trên trời và đưa chúng vào mắt em.


2/ Khi ngã từ thiên đường xuống trần gian em có đau không?



3/ Hẳn là em đã mỏi nhừ, vì em chạy trong tâm trí anh suốt cả ngày.


4/ Xin lỗi tôi đã làm mất số điện thoại của mình. Tôi có thể mượn số của cô được không?

5/ Cô có tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên không, hay để tôi đi qua một lần nữa?


6/ Xin lỗi cô, cô có hôn người lạ không? Không à? Vậy thì hãy để tôi tự giới thiệu nhé.


7/ Chân em có đau khi chạy suốt đêm trong giấc mơ của anh không?


8/ Tôi mới tới thành phố này. Liệu em có thể chỉ dẫn cho tôi đến căn hộ của em được không?


9/ Xin hỏi cô có bản đồ không? Tôi cứ bị lạc hoài trong đôi mắt cô.


10/ Điều duy nhất đôi mắt em chưa nói cho anh biết là tên của em.
__________________

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009

CSGT.........



chú cứ chở đi,anh là CA mà sợ gì ^^

......

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009

TIN NHẮN...........




Tin nhắn gửi nhầm đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất.

Còn nhớ khi hồi đầu mới yêu nhau, ngày đầu tiên anh vừa mua điện thoại di động thì cũng là lúc nhận được tin nhắn đầu tiên của cô: "Em nhớ anh!" Đây cũng lần đầu họ liên lạc bằng tin nhắn điện thoại với nhau.

Khi đó, anh mân mê đọc lại ba chữ đó không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần đọc, trái tim anh trào lên một cảm xúc rung động ngọt ngào vô cùng. Cả một thời gian dài sau đó anh cũng không nỡ xóa tin nhắn đầu tiên đó của cô.

Hồi ấy cô và anh học đại học ở hai nơi cách xa nhau, những lần gặp gỡ chỉ ngắn ngủi trong giây lát, còn khoảng thời gian phải xa nhau lại dài dằng dặc. Và khi đó, những tin nhắn qua điện thoại đã trở thành một cầu nối tình yêu không thể thiếu giữa hai người, chúng đã gắn hai trái tim yêu thương nhung nhớ được xích lại gần nhau, và cùng cảm nhận được thấy sự tồn tại của nhau.

Còn nhớ một buổi tối, cô và anh đã hẹn nhau thời gian nhắn tin nói chuyện, nhưng sau khi rất nhiều tin nhắn anh gửi đi cho cô đều không thấy có hồi âm trở lại, anh lo lắng gọi điện cho cô thì không có ai nhấc máy. Anh hoảng hốt khi nghĩ đến chuyện gì xảy ra cho cô liền cuống quýt vơ vội một cái áo khoác lên người rồi nhảy chuyến tàu đêm ngồi hơn 7 tiếng đồng hồ để đến nơi cô học. Hóa ra khi ấy cô đi học về mệt quá nên ngủ thiếp đi quên mất cuộc hẹn với anh.

Nhìn thấy cô đứng trước mặt vẫn khỏe mạnh an toàn, anh thở phào nhẹ nhõm ôm chầm cô vào lòng. Còn cô lúc đó cũng bật khóc vì xúc động...

Sau khi tốt nghiệp anh và cô kết hôn và có một cuộc sống êm đềm hạnh phúc. Họ vẫn dùng nhắn tin cho nhau để thuận tiện liên lạc nhưng những tin nhắn đã bị đơn giản đi rất nhiều: "Em đang ở đâu thế?" "Em đang trên xe buýt". "Bao giờ anh về đến nhà?" "10 phút nữa".

Sau này trong điện thoại của anh cũng dần có thêm rất nhiều tin nhắn của bạn bè đồng nghiệp, và những tin nhắn của cô cũng nhanh chóng bị anh xóa đi đầu tiên để thay thế bằng những tin nhắn mới.

Cứ thế 5 năm trôi qua, tình yêu giữa hai người cùng phai nhạt dần trước những lo toan của cuộc sống. Anh cảm thấy cô không còn đáng yêu hấp dẫn như ngày xưa nữa, và không cảm nhận thấy những rung động nhung nhớ như trước đây khi họ yêu nhau. Và rồi một cô gái tên Như đã bước vào cuộc sống của anh từ đấy.

Anh tìm được tình yêu ở Như, tìm được cảm giác tình yêu đã bị đánh mất. Như yêu anh và chiều chuộng anh hết mực. Mối quan hệ của họ ngày càng trở nên sâu nặng. Ngoài thời gian ở nhà, bên ngoài anh vẫn âm thầm qua lại quan hệ với Như, anh nghĩ rằng Như mới chính là người yêu anh và hiểu anh nhất...

Một buổi tối như thường lệ, sau khi vui vẻ bên Như, anh lái xe về nhà. Trên đường về, chợt anh nảy ra một ý nghĩ, anh muốn thử tình cảm của Như xem tình yêu cô dành cho anh nhiều như thế nào, có nhiều như cô vẫn nói với anh không?

Nghĩ vậy anh dừng xe và gửi cho Như một tin nhắn: "Xe anh bị đâm trên đường. Anh đang ở... Em đến ngay nhé!" Sau đó anh ngồi trên xe chờ đợi. Một tiếng đồng hồ trôi qua vẫn không thấy Như đến, cũng như chẳng có bất cứ liên lạc gì từ phía cô. Anh lại nhắn lại thêm một lần nữa. Nhưng chờ một lúc vẫn không thấy có bất cứ động tĩnh gì. Anh giận dữ nổ máy quyết định bỏ về nhà.

Đúng lúc đó từ đằng xa có một chiếc taxi lao vút đến và thắng gấp ngay sát bên cạnh xe anh. Từ trong xe một người phụ nữ vẫn còn đang mặc bộ áo ngủ xộc xệch lao ra khỏi xe hốt hoảng chạy lại. Thật bất ngờ đó chính là vợ anh.

Anh giật mình vội vàng kiểm tra lại tin nhắn trong điện thoại. Tin nhắn đầu tiên anh gửi cho Như thì không sai. Nhưng tin nhắn thứ hai anh lại gửi nhầm cho vợ mình.

Chưa hết ngỡ ngàng thì vợ anh đã lao đến chỗ anh, không ngừng đập vào cửa kính gọi anh. Giọng cô lạc đi: "Anh... Sao vậy? Anh có sao không? Anh không làm sao chứ?" Anh mở cửa xe và ôm choàng vợ vào lòng, giọng anh nghẹn lại: "Không sao, anh không sao, chỉ là va chạm nhỏ thôi". Anh vừa nói vừa dịu dàng hôn lên trán cô, người cô vẫn còn chưa hết run rẩy.

Anh xót xa ôm cô chặt trong tay, mắt rơm rớm vì xúc động. Anh vô cùng hối hận vì những ham muốn nông nổi của mình mà đã phản bội cô, và thầm cảm ơn tin nhắn gửi nhầm đó đã giúp anh hiểu ra ai là người yêu anh nhất!

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2009

Ngày giỗ tổ buồn chán ^_^!!!



Biết mình nhan sắc chỉ ở mức tầm tầm, cũng chẳng có gì nổi bật nên chuyện kiếm được một “đại gia” cho...oai với bạn bè là điều thật khó. Bởi vậy, nhiều cô nàng đã dựng chuyện mà kiêu với bạn bè!Dạo gần đây, cả lớp 11K (trường ND) được cô nàng N cho một phen “lác mắt”, khi ngày nào cũng được chứng kiến cảnh N được một chàng trông cực tây, ăn mặc hợp xì tai, đi con SH cáu cạnh đưa đón. Bạn bè hỏi han, N không ngần ngại khoe rằng chàng đó chính là “bồ” của mình, một việt kiều, sống ở Mỹ từ nhỏ mới về. Chưa hết, N liên tục khoe khéo rằng chàng giàu có ra sao, nam tính thế nào. Đồng thời để “thần tượng hóa” tình yêu của mình, N còn bịa ra đủ kiểu, nào là chàng đã vất vả “cưa cẩm” mình ra sao, rồi yêu thương mình nhiều đến mức nào, lại còn dự định, bao giờ N học xong, sẽ đón N qua luôn bên Mỹ định cư. Ai cũng trầm trồ, ghen tị vì số N “hên”, quá bình thường mà tự dưng lại “vớ” được một “chàng hoàng tử” tuyệt vời.

Thế nhưng, trong một lần đi dự sinh nhật người quen, một cô bạn cùng lớp của N lại gặp đúng anh chàng “hoàng tử” của N tại đó. Bắt chuyện hỏi han, mới vỡ lẽ ra rằng anh ta không phải người yêu, mà chỉ là...anh họ, có đi Mỹ vài năm, mới về Việt Nam, chưa đi làm gì nên nhiều thời gian rảnh. Bởi vậy nghe N năn nỉ nhờ đưa đi học rồi đón về, anh chàng đồng ý luôn, chứ nào có yêu với đương gì...

Ngay hôm sau, câu chuyện của N lập tức đến tai cả lớp, N xấu hổ, chẳng còn lỗ nẻ nào mà chui xuống. Cô nàng gần như bị tẩy chay vì tính “sĩ diện hão”.
Cũng mơ ước yêu được “đại gia” để “vênh” với bạn bè, nhưng đợi mãi, cô nàng B (trường VT) vẫn chưa được chàng lắm tiền nhiều của nào để ý đến. Đang buồn thiu thì B bỗng nảy ra một...ý tưởng hay ho. Chuyện là, bố của B vốn làm lái xe cho một ông giám đốc, nên B giả vờ lúc nào cũng ốm yếu, mệt mỏi, không thể tự đi đến trường được để bố đưa đi. Chiều con gái, sáng sáng bố B đều chở B đến trường rồi mới đi làm. Vậy là B được dịp “vênh” hết cỡ, khi ngày nào cũng bước xuống từ một chiếc xe con rất xịn. Bạn bè xì xầm rằng người yêu của B "biệt phái" cả một tài xế chuyên đưa nàng đi học. Nghe vậy B lại càng sung sướng, và tất nhiên chẳng hề phủ nhận, thậm chí còn sung sướng, khoe thêm đủ điều.

Cái kim trong bọc lâu ngày cũng phải lộ ra khi B liên tục bị điểm kém, bố B gọi điện đến nhà lớp trưởng hỏi han tình hình học tập của B ở lớp thế nào, lại còn nói thêm rằng: “Ở lớp nó có hay mệt mỏi không cháu. Dạo gần đây nó kêu mệt suốt, sáng nào bác cũng phải đưa đi học. Có khi tại mệt quá nên ảnh hưởng đến học tập chăng”...

Vậy là, “đại gia” của B đã bị...lộ tẩy, B phải nhận kết cục chẳng vui vẻ hơn cô nàng A trong câu chuyện trên là mấy!